Truyện ngắn: Mưa Qua Kẽ Tay

Tác giả: Vỹ Lau

Lặng lẽ một mình trong những yêu thương cũ, khi mùa đến gợi về trong lòng bao kí ức. Vừa vui, vừa buồn, vừa tủi, vừa hờn. Trách cứ khoảng thời gian đã im ắng bấy lâu, sự đông đúc của con đường và lòng người lạc lõng. Hôm nay, bước chân trên một con đường xa lạ, lại thoáng một mùi hương quen lâu. Mùi hương gợi về một dáng hình mờ ảo giữa những màn sương mỏng, về ánh mắt buồn mông lung và về một giọng nói ấm áp bao ngày đã xa dần trở nên xưa cũ.

Chậm chân trên một con đường của Hà Nội, tai lắng nghe tiếng ồn ào của đường phố hình như trong đó cả một thanh âm rất khẽ như đang gọi tên. Tên gọi cả một trời kí ức màu sữa của loài hoa thơm đêm. Không có những ngày nghỉ thảnh thơi, hoặc chỉ là một buổi sáng cuối tuần vùi đầu ôm gấu mở mắt đã gần chưa. Không một buổi hẹn tụ tập, hoặc chỉ là một vài người quen qua đường, nói chuyện rồi ai bận cuộc sống người nấy. Tất cả đều diễn ra trong lặng lẽ, hết thảy đều nương theo dòng chảy của thời gian trôi đi không vướng bận. Tôi không nhớ lần cuối mình ngồi trước gương sửa sang lại đầu tóc, trang điểm thêm tươi tắn là bao lâu, khi nào. Chỉ nhớ tới chiếc gương trong phòng phủ một lớp bụi mỏng. Thời gian tựa như thế, những hạt bụi giữa thinh không giăng trên vùng trời ấy tạo nên một điều xưa cũ. Xa lắm, lạ lắm dường như tất thảy đều rất cũ kĩ, rất quen thuộc mà trong lòng vẫn còn cảm giác nhói đau thật khẽ. Vết đau ấy, đã không còn khiến bản thân than vãn mà ôm lấy, che đậy đi. Vết đau ấy, bây giờ đây chỉ biểu hiện qua một nụ cười nhẹ lạc lõng. Giống như bây giờ, mùa cũ nối đuôi tìm đến ngay trên con đường xa lạ. Lối đi tuy lạ nhưng cảnh đã quen cũng khiến tôi bất giác như chìm trong khoảng khắc đó, mơ hồ chẳng muốn thoát ra.

Hôm nay tôi rảnh, một ngày rảnh đặc biệt của bao nhiêu ngày khác. Cuối chiều thong dong lạc lối giữa những con đường của Hà Nội. Hàng cây xanh chắn bóng chiều tà, giữa những ánh nắng trong suốt ánh vàng những vụn lá rơi của hoa phượng như đuổi bước mùa hạ rời đi. Rẽ sang ngang trên những vỉa hè ô gạch, màu hoa trắng tinh khôi lác đác rụng xuống trải thảm hoa ngát hương. Mùa cũ trở về, thẫm đẫm trong hơi hoa lẫn sương chìm giữa ánh chiều tà dần tắt. Những bước chân của tôi chậm dần đạp trên những vụn hoa rơi, khẽ ngẩng đầu, cả một thế giới trên cao tinh khôi biết nhường nào. Bầu trời kí ức ấy tựa như thế.

Nhiều người không thích mùi hương nồng nàn của hoa sữa. Với một số người coi hoa sữa như trở thành niềm yêu thích. Số khác lại chỉ thích hoa không thích hương. Với tôi, hoa sữa là một tín hiệu đặc biệt, để biết rằng những ngày nắng sẽ vơi đi và nơi đây sẽ rất nhanh mùa đông trở về trên một bàn tay thường lạnh. Ai đó từng nói bàn tay tôi cần được sưởi ấm, nhưng ai đó cũng quên mất đi những điều đã nói. Có lẽ lời nói chỉ là buột miệng, tình cảm cũng hời hợt nên quên đi chẳng phải là điều khó hiểu chỉ là lại vô tình khiến tôi ôm hi vọng ảo tưởng. Tựa như một con kiến ngỡ rằng vác được cả trái đất to, thật đâu hay kiến nhỏ chẳng đáng là một chấm bụi của trái đất vĩ đại đó. Dẫu biết rằng hi vọng chẳng đáng, tình cảm bỏ ra to lớn thế nào cũng thành vô hình vậy mà chưa từng có lúc nào tôi không nuôi nấng chút niềm tin bé xíu. Tự an ủi chính mình về một ngày nào đó, vào một dịp không xa người ấy vô tình quay đầu và thấy tôi phía sau. Chỉ thế thôi mà sao hóa thành ước mơ lớn lao tới nhường nào, chỉ thế thôi mà sao càng cố gắng bước theo bóng lưng người càng dần mờ nhạt. Chậm dần theo những suy nghĩ mông lung, chân tôi chẳng muốn bước đuổi mắt theo những tán cây mướt xanh, những chùm hoa rung rinh trước gió như cố giữ lại chút nắng tàn dần tan đi. Trong thoáng chốc, những hình ảnh thoáng hiện mờ nhạt dần như hương hoa mỏng manh. Không biết bao nhiêu truyện đã quên, không biết bao nhiêu chuyện còn nhớ. Sau cùng sót lại là tàn dư của một nỗi đau cũ, nỗi xót xa của tận sâu tiếng lòng thương tổn. Bằng đấy thời gian trôi đi lãng quên như trở thành biện pháp, ép mình làm những điều không thích, gắng gượng tập quen với những vết thương. Tự bao giờ trên tay một vết cắt nhỏ lại chỉ biết gượng cười cho qua, một lúc sẽ quên đau đi thôi. Hoặc đúng hơn vết cắt ấy chẳng đáng lo bằng những thứ trước mắt. Tôi không thể cứ đau một nỗi đau cũ, không thật, vùi mình trong cơn mê ngủ gọi tên người, nước mắt rơi. Không thể bước đi trong bóng tối lại càng không thể níu kéo những gì mình muốn. Vậy nên tôi ruồng bỏ chính mình. Vậy nên sự tồn tại của tôi là một phận sự của một con người thần chết chưa tìm đến.

Là những ngày ấy vô duyên vô cớ thích một người không nghĩ suy. Là những ngày ấy vội vã chạy theo một hình bóng vừa lướt qua. Những ngày vồn vã, non trẻ, ngốc si mang thanh xuân ra đánh cược lấy một tình cảm ngộ nhận. Những ngày vừa muốn quay lại sửa sai vừa muốn phũ bỏ chối từ. Sao anh rõ được có một con ngốc thích nhìn anh cười. Lưu hình anh rất nhiều, gọi tên anh đầy ngưỡng vọng. Con ngốc ấy chẳng thèm để tâm tới ai lại cứ chạy theo anh dẫu chỉ là một trận game thất thủ, một chuyến "du lịch" quanh công viên hay chỉ là một lần phạt kiểm điểm phải ở lại. Ngốc ấy mặc kệ, ngốc ấy chẳng đoái hoài lời soi mói, ngốc ấy chỉ coi anh là người duy nhất tồn tại. Rồi ngốc ấy quên mất, anh chưa từng quay lại chờ ngốc cùng bước.

Mưa mỏng khẽ giăng trên những tán lá xanh và hoa trắng. Mưa rơi như cuốn theo những vụn hoa rơi xuống. Cả một khoảng trước sân trắng xóa những vụn hoa tinh khôi. Mùa cũ ấy, tôi cùng anh che ô đứng giữa sân trường. Xòe bàn tay ra hứng mưa, mưa rơi xuống kẽ tay lành lạnh man mát. Tôi khóc, nước mắt chảy xuống bên má, chẳng muốn để anh biết, chân tôi liền bước ra, tắm mưa!

Mưa mát lạnh làm dịu đi cái đầu đang nóng cũng dập tắt đi những ước vọng cháy bỏng trong tim. Tôi cười với anh, tôi hay làm những trò chẳng đâu vào đâu, anh chỉ bật cười vì chê tôi trẻ con. Thật đâu hay tôi chỉ muôn làm anh cười, chỉ muốn trông thấy nụ cười của anh, chỉ muốn mình thật nhỏ bé trong vòng tay của anh. Anh tốt nghiệp rồi, sẽ không còn cùng tôi nghịch ngợm gì nữa. Chỉ mình tôi biết, anh lựa chọn trường ấy cũng chỉ vì một người, mặc cho gia đình vẫn kì vọng một lối đi khác tươi sáng hơn. Anh bảo tôi cố học giỏi, đợi khi anh về sẽ mua quà cho tôi. Chỉ mình tôi biết, sẽ không gặp lần nữa, tôi sẽ không gặp anh nữa đâu. Biết bao nhiêu lần kêu thích anh, biết bao nhiêu lần anh coi tôi đang đùa. Anh coi thứ tình cảm giữa chúng tôi mật thiết như bạn bè, như anh em. Chỉ mỗi tôi lại luôn nhắc nhở mình nên thế, để rồi đè nén thứ cảm xúc loạn nhịp khi bên anh. Anh sẽ chẳng bao giờ biết khi yêu anh, yêu thầm, đôi mắt tôi sầu buồn thế nào. Anh sẽ chẳng nhận ra tim tôi từng đau nhói, tức tưởi khi anh vô tâm. Anh không hề biết những món quà tôi tặng anh đều mang ý nghĩa của mỗi ngày trôi đi khi tôi cạnh anh. Anh sẽ chẳng thấy khóe mắt tôi vương giọt lệ nào vì tôi lau đi, vì mưa và nước mắt đều trong suốt. Thế nên hôm ấy, anh cùng tôi dở chứng hát khàn cả cổ dưới mưa. May mà trường vắng bằng không sớm đã bị tống cổ tới một nơi thích hợp rồi. Không còn anh, dù cho tôi có tiếp tục bám anh cũng sẽ chẳng có được tình yêu ấy. Vậy nên chỉ cần khiến cho mình dầm mưa thật lâu, cảm sốt gì đó thật nặng. Để rồi khi khỏi bệnh tôi biết mình vừa qua cơn say, tự nhắc nhở chính mình càng yêu anh càng như cơn nóng bừng khi sốt, quằn quại trong cơn nhức nhối. Chỉ như mưa rơi qua kẽ tay chẳng giữ được bo nhiêu, cái còn lại chỉ là cảm giác không phai.

Yêu thương ấy có khi nào thôi ngừng đau. Nhớ nhung ấy có lúc nào nguội lạnh. Từng nghĩ, thanh xuân có anh bên cạnh, thế nhưng chỉ là một giấc mộng. Tôi chẳng dấu nổi những giọt nước mắt khi anh đi. Chẳng lúc nào thôi nhìn về phía cây hoa sữa góc sân ấy. Ở đó là những khoảnh khắc Tôi trót dại một lần sai, ở đó là anh, là những gù của lần cuối cùng cho một tình yêu khờ dại tôi chôn dấu. Một lần lại thêm một lần nhắc nhở bớt yêu anh thôi. Anh đi rồi, anh sẽ không ở đây nữa. Mặc dù biết tôi có thể tìm thấy anh, nhưng cuộc đuổi bắt này chẳng thú vị chút nào hết. Đã lúc lúc nỗi nhớ anh dằn vặt, đằm mình trong những cơn mưa lành lạnh. Tôi thấy mưa rơi, thấy những hạt nước lăn dài và thấy anh phía trước trong màn nước mỉm cười vẫy gọi. Những cơn mưa dài cứ lướt qua cuộc sống của tôi khi anh không còn ở đấy nữa, tôi lầm lũi góp nhặt hình ảnh của anh đâu đó trên những con đường quen thuộc.

Thế nhưng giờ đây, giữa một thành phố xa lạ, giữa những người lạ vội vã bận cuộc sống riêng tư. Tôi thấy mùa thu đến trước cửa khung trời, hoa sữa theo gió gợi nhắc tâm tình tôi sống dậy. Bấy lâu nay giữa những lãng quên, tôi lạc mất chính tôi của ngày trước, chẳng còn ngây ngốc như trước kia nữa. Anh là một kí ức đã ngủ yên, một chút yêu thương vắt ngang khoảng trời của tôi, trong trẻo tinh khôi như những chùm hoa sữa lúc thu sang.

Giữa những phố phường và muôn nẻo đường tấp nập, chẳng biết có lúc nào anh chợt nhớ tới người em gái này. Mưa chợt rơi, những vụn hoa sữa trượt theo dòng nước rơi xuống tay tôi. Những kí ức như sống dậy trong khoảnh khắc đó, từng chút yêu thương trong veo của mối tình đầu để lỡ. Tôi thầm nghĩ không biết lúc này anh đã nhận ra tín hiệu ấy hay chưa, có như tôi lúc này đưa tay hứng mưa, từng giọt một rơi xuống bàn tay mát lạnh.

"Em vẫn yêu anh như ngày ấy, chỉ có điều yêu một cách trưởng thành hơn, cất giấu anh trong tim như một nơi anh thuộc về. Rồi ngày mai khi tỉnh giấc sẽ là một nụ cười cho qua một nỗi đau như lẽ thường tình."