Mang Anh Giấu Vào Ký Ức

Tác giả:Vỹ Lau

Thể loại: Tản văn

Em yêu ai cũng được, miễn là sẽ lấy anh.

Em chẳng cần thay đổi gì cả, em cứ hãy là chính em.

Chẳng có câu nói nào là không thật lòng cả, chỉ là nó không có giá trị vào khoảng thời gian khác mà thôi. Hoặc là câu nói cuối cùng ấy.

Mình dừng lại em nhé! Cảm giác như vậy sẽ tốt cho cả hai hơn.

Ranh giới giữa lời thật lòng và sự giả dối mong manh lắm. Người nói vô tâm nhưng kẻ nghe lại có lòng, hệt như việc trời ban mưa xuống, đúng lúc thì là cứu hạn, sai thời thì là gây lũ.

Vào khoảnh khắc đầu tiên gặp nhau, bạn có lẽ chẳng mang một cảm giác gì với người ta cả. Gặp một lần, lần sau lướt qua lại chẳng hề nhận ra. Thế nhưng người nào đó vì chút tâm tư mới lạ đã nhìn trúng bạn, bỏ lỡ khoảnh khắc đầu, ở ngay giây thứ hai đã cố tiếp cận bạn. Bạn cởi mở đón nhận, vui vẻ hòa đồng rồi tới lúc nào đó chợt nhận ra trong lòng đã mang một thứ cảm giác gọi là "nhớ".

Một ngày trời đổ vội cơn mưa chiều, một sự gặp gỡ có sắp đặt để rồi chúng ta vô tình quen biết nhau. Nhân duyên thật kì lạ, cứ những lúc không ai ngờ nhất đã ngấm ngầm sắp đặt hai người vốn xa lạ sau này gọi tắt là "chúng ta". Em chưa kịp nói cho anh biết, lần đầu tiên đó của "chúng ta" em còn chẳng nhìn thẳng vào anh một lần, chẳng hề hay biết ánh mắt lúc còn xa lạ của một người về sau đã cho em tất thảy mọi khung bậc cảm xúc của ái tình. Đáng tiếc là...

Chúng ta chia tay rồi.

Em từng cho rằng, mối quan hệ nào rồi cũng có hồi kết.

Em từng cho rằng ai cũng sẽ có những lối đi riêng.

Em cũng từng cho rằng, một chiếc ly đã rạn nứt thì kết cục cuối cùng chỉ có thể là vỡ toang chứ chẳng thể nào lành lại.

Thế mà, từ khi em để anh bước vào cuộc sống của mình, mọi nguyên tắc dường như bị đảo lộn hết thảy. Anh không phải là mẫu người em thích nhưng lại là người em luôn chờ đợi để được nói chuyện. Anh không phải người biết quan tâm chăm sóc tỉ mỉ bạn gái nhưng là người mà em luôn dõi nhìn theo. Anh không phải người sẽ vì em mất ngủ mà cùng thức nhưng lại là người em luôn muốn chúc ngủ ngon mỗi ngày. Bởi vì chẳng có ai hoàn hảo cả, bởi vì em đã lỡ thích anh rồi thì mọi thứ xung quanh anh có ra sao cũng không làm em bớt thích anh một chút. Bởi vì em tin rằng, người nào đó yêu em thì nhất định sau này sẽ vì em mà thay đổi. Chỉ có điều em mãi mãi không thể ngờ anh đã hết yêu em từ lúc nào không hay.

Tình yêu là gì?

Em ước nó là thứ có hình thù, có vật chất để rồi chính tay em đập nát nó chứ không phải một dạng tình cảm dày vò em từ khung bậc cảm xúc này sang một dạng cảm xúc bi đát khác.

Tình yêu là gì mà đến và đi cũng chỉ như một cơn gió thoáng chốc, đã cho em biết cảm giác ngọt ngào rồi cũng nỡ đẩy em vào hố sâu của sự tuyệt vọng.

Anh có quay lại nơi mình từng đi?

May mà, nơi đôi mình từng gặp, chẳng phải thành phố em đang sống. Em chỉ có thể nhớ lại nơi ấy từng có "chúng ta", em về lại nơi thuộc về mình, vùi chôn phía sau một tình yêu dang dở. Anh nói, dừng lại là điều tốt nhất dành cho chúng ta. Em đã không phản bác, cũng chẳng chúc anh những ngày tháng sau này hạnh phúc hay vui vẻ. Người đã im lặng vài ngày để em thấy sự lạnh nhạt, để rồi khi quay lại nói rằng tình đã nhạt, em có nên níu kéo hay không đây? Điều minh mẫn duy nhất em có thể làm sau dòng tin nhắn của anh chính là sự bình thản của tuyệt vọng.

"Mình dừng lại em nhé! Cảm giác như vậy sẽ tốt cho cả hai hơn.

Vâng anh."

Em đã khóc, tất nhiên rồi. Sự được mất của đời người là nụ cười và nước mắt. Em đã không có cơ hội nói cho anh biết em đã yêu anh mất rồi. Vào chính lúc anh cho em nhận ra trái tim đã không còn thuộc sự điều khiển của chính chủ nhân nó nữa. Cũng là lúc anh đã buông đôi tay em, chúng ta trở về hai con đường không thuộc về nhau nữa.

Bầu trời ấy đã không thể mãi xanh.

Tại sao lại là em? Tại sao giữa bao nhiêu người mạnh mẽ ngoài kia anh không bước tới họ? Tại sao anh cứ mãi làm phiền em cho tới khi em gật đầu mới thôi? Và tại sao anh đã không nắm chặt tay em như đã từng nói?

Vì sao anh yêu em?

Vì em là người mà anh gặp được, anh không thích phải chọn lựa ai đó khi mà tất cả chúng ta đều quen.

Giá như ngày đó em đừng mềm lòng thì tốt biết mấy, để rồi sẽ không ngã vào vòng tay anh, để rồi em sẽ mãi không phụ thuộc vào anh nhiều tới vậy. Một chiếc ly rạn nứt, lẽ ra nên bỏ đi thế nhưng em đã quên mất nguyên tắc của chính mình mà cố hàn gắn nó. Em nhận ra những vụn nhỏ buông rời nhưng lại cố nhắm mắt làm ngơ. Nhận ra từng chút lỏng lẻo giữa đôi tay nhưng cứ chốc chốc mình em siết lại. Chỉ bởi vì em tin, tin tình cảm thật lòng từ em sẽ để anh nhận ra rằng, anh đã thành công đánh cắp trái tim em rồi đấy. Vậy mà chiếc ly theo quy luật vẫn vỡ đôi, để rồi góc cạnh sắc lạnh cứa vào tim em những buốt giá đầy ắp xót xa.

Chuyện ngu ngốc nhất trên đời này chính là gieo hy vọng cho một cái cây chết yểu.

Chết, chính là kết thúc, là chấm dứt tận cùng. Nhưng chỉ có tình yêu của chúng ta chết mà thôi, còn tình yêu em dành cho anh nào đã đi mất?

Bàn tay này đã từng được lấp đầy, đôi vai này đã từng có nơi để tựa, bước chân này đã từng kiên định tiến về một hướng. Mà nay sao lạc lõng quá. Duyên phận là thứ gì mà dẫn dắt em gặp được anh, một người mà mãi mãi em không bao giờ nghĩ mình có thể quen biết. Nhưng cũng là nó đẩy cả hai trở về quỹ đạo riêng vốn có. Gặp một người chỉ để quen tên nhớ mặt rồi lại bất ngờ rời xa, mà sự rời bỏ với những điều đã từng quen thuộc có bao giờ là điều dễ dàng?

Anh còn nhớ, anh từng nói nhớ em không?

Từng có vài người lướt qua cuộc đời em như vậy, nhưng chưa ai đủ khiến em nhói buốt bằng anh. Có lẽ, là do em đã đánh mất anh. Đã không vội nắm lấy tay anh khi anh vừa bước tới. Đã buông lơi ánh mắt anh mỗi lần em xoay người lên nhà. Đã không ôm chặt lấy anh mỗi lần cuộc sống bộn bề làm phiền. Và đã không nói rằng em yêu anh trước mỗi câu chúc ngủ ngon cuối ngày. Chẳng có ai làm em nhớ nhung nhiều tới thế, anh dạy cho em cách yêu một người khắc sâu trong thâm tâm, lại quên mất nói với em rằng anh không phải người cuối cùng trong cuộc đời của em. Anh cho em biết nỗi nhớ nhung dài đằng đẵng kể cả khi tình yêu đã chết, lại nhẫn tâm quên rằng người em nhớ là anh.

Dẫu đêm trước có quằn quại thế nào thì khi ngày tới bản thân nhất định phải đứng dậy đội vương miện lấp lánh. Người ta vẫn thường nói, nếu mảnh dao sắc làm em bị thương, thì buông ra đi, từ bỏ đi. Nhưng em không biết làm cách nào để buông được, tựa như mảnh dao kia đã hòa cũng với máu thịt trong em, đã là một phần trong cơ thể em mất rồi.

Anh nhất định phải rời đi sao?

Chúng ta không block nhau nhưng sự im lặng dài đằng đẵng đã minh chứng cho cái gọi là tình cảm nhạt nhòa. Đèn xanh vẫn sáng nhưng cả hai đã ngầm đặt ra một ranh giới rõ ràng. Anh vẫn ổn, em tỏ ra vẫn ổn, hai chúng ta đều ổn. Anh từng nói với em, có thể yêu nhiều người nhưng tuyệt đối đừng yêu nhiều người cùng một lúc. Rời xa em rồi, anh có đang tìm niềm vui mới ở một phương trời khác lạ?

Anh yêu ai rồi?

Đau, là từ duy nhất em có thể thốt ra. Mặc kệ cho em đau đớn ra sao, đau sắc nhường nào thì anh cũng không hề xuất hiện nữa. Em từng hỏi anh về mối quan hệ đôi mình, liệu rằng chúng ta có cùng nhau đi một chặng đường xa nữa hay không? Anh không đưa ra lời đảm bảo chắc chắn nhưng lại gieo vào lòng em một hy vọng nhỏ nhoi, chỉ cần còn yêu thì chẳng ai để lạc mất ai. Có ai ngờ, người yêu trước là anh, người ra đi trước cũng là anh. Còn nhớ hồi bé, em có một vết thương phải khâu mất 5 mũi đã rất đau và bây giờ thì nó thành một vết sẹo dài. Nỗi đau về anh sau này khi trở thành sẹo sẽ không đau nữa phải không?

Tình yêu trưởng thành không giống tình yêu thanh xuân. Khi mà ở tuổi trẻ đầy ngây dại có thể nghĩ bản thân sống chết vì một người, đau đáu mãi không dứt bỏ được, cứ coi người ấy là tất cả cuộc đời mình. Trưởng thành nào có thế, cho dù đậm sâu có cứa tim gan cũng phải dằn lòng cất lại, là người ta rời bỏ mình mà đi, là mình chỉ đang ăn bám quá khứ đầy xót xa. Chẳng có ai thiếu một người mà chết đi, cũng chẳng có ai rời bỏ một người mà đau đớn khôn nguôi. Bình minh vẫn sẽ lên, bầu trời vẫn cứ xanh, tạo hóa vẫn sắp đặt người đến kẻ đi và cuộc đời này vẫn phải tiếp tục.

Người em lỡ yêu sâu đậm đã không cần em nữa.

Học yêu một người là chuyện của trái tim, quên một người là chuyện của tháng năm. Sau này rồi em sẽ quên, sau này nếu tạo hóa còn trêu ngươi cho đôi bước mình gặp lại nhau em nhất định sẽ mỉm cười với anh rồi rời đi. Rồi những tháng năm sau này, em lại luôn nhớ về người đã làm em đau nhất, bởi đó cũng là người em yêu nhiều nhất.

Giá như được quay trở lại vạch xuất phát đầu tiên của "chúng ta", xin cho em lạnh lùng lướt qua để không mang nặng nỗi đau không lời diễn tả hết.

Nhưng em hiểu trên đời này mãi mãi không tồn tại "giá như"...


-Ngày 19 tháng 12 năm 2020-