2.

Con người thật kì lạ. Càng ngăn cản càng cố chấp muốn tìm hiểu. Sự tò mò đôi khi đúng, đôi khi lại có thể giết chết người đó.

Sau khi trở về từ quán ăn, Vương Đại không vội về khách sạn mà kéo Huỳnh Kim Bảo bắt xe tới quán cafe TOMO. Dựa vào sự may mắn không thực đó của cậu đồng nghiệp trẻ, Vương Đại chắc chắn cả hai sẽ gặp được người đàn ông kì lạ trong lời nói của Phan Hướng nhanh thôi. Nhưng chờ mãi lại chẳng thấy người cần tìm, ngược lại hắn lại ngồi đây vung tiền vào mấy cốc cafe đắt đỏ. Dường như sự may mắn thường thấy của Huỳnh Kim Bảo đã đi theo món gà rán kia trôi vào bụng mất rồi.

Tuy vậy, Vương Đại quả nhiên vẫn là Vương Đại, sự kiên nhẫn được tôi luyện qua bao nhiêu năm giúp hắn duy trì đến tận ngày thứ năm, khi túi tiền sắp trở nên trống rỗng, cả hai cuối cùng cũng gặp được người đàn ông đó.

Đó là một mùa hè vô cùng nóng, có lẽ là năm nóng nhất ở thành phố Crown. Đi trên đường mấy phút thôi cũng cảm nhận cái nắng gắt của mặt trời, sự khó chịu, dinh dính của mồ hôi chảy ra. Thế nhưng, vị khách đó…

Vị khách kì lạ đẩy cửa bước vào, anh ta khoác trên người chiếc áo măng tô dài và dày cổ đứng màu đen, đầu đội chiếc mũ Fedora đen và đeo một chiếc găng tay da cùng màu. Phong cách cổ điển không hiếm gặp trong thành phố này, tuy nhiên chẳng ai lại mặc bộ đồ trái mùa như người đó. Kì lạ là, Vương Đại lại cảm thấy anh ta mặc như vậy không có gì kì quái cả.

“Một tách cafe như cũ, làm phiền rồi.”

Vị khách chọn một bàn gần cửa sổ, chỉ cần quay đầu sang bên trái một chút liền có thể thấy hai người Vương Đại đang ngồi. Thoạt nhìn người đàn ông còn rất trẻ, dù mặc trên người cả cây đen cũng không khiến anh ta già hơn, mà lại tăng thêm khí chất trưởng thành, lịch thiệp của một quý ông giàu có. Ngay cả nét cười mỉm trên gương mặt anh tuấn cũng thêm vài phần nho nhã, khiến người ta muốn thân cận.

“Anh ta có phải là người chúng ta cần tìm không vậy?”

Huỳnh Kim Bảo hạ thấp giọng xuống, hỏi. Vương Đại lén đưa mắt nhìn vị khách lần nữa, cuối cùng mới trả lời:


“Không rõ, nhưng khả năng cao đến 90% là người này.”



Phục vụ đem đồ uống đến, có vẻ vị khách là khách quen của quán nên cô phục vụ này chưa đi ngay mà đứng lại trò chuyện cùng.



“Lần trước tới đây, anh nói phải đi công tác 1 năm, sao mới có 3 tháng đã trở về rồi?”



“Trong nhà có việc, không thể không về được.” Người đàn ông cười cười nói.


“Còn công việc ở đó thì sao?”

“Đã có người làm tạm thay rồi, tôi cũng chỉ về mấy ngày thôi.”

“Vậy sao…” Nhân viên phục vụ có vẻ hơi thất vọng với câu trả lời của vị khách, cô ảo não định rời đi, nhưng đột nhiên khựng lại, chần chừ. Vị khách có chút ngạc nhiên, hỏi:

“Cô có chuyện gì muốn nói sao?”

Nữ nhân viên gật đầu, lấy khay che lại khuôn mặt, ghé vào tai người đó, chẳng biết nói chuyện gì, chỉ thấy vị khách nghe xong khẽ cười, nói “Vậy à”. Lần này cô ấy cũng không ở lại tám chuyện nữa, nhanh chóng quay trở lại vị trí làm việc.

Đang lúc Vương Đại bối rối không biết bắt chuyện thế nào với vị khách ấy thì anh ta đã đứng dậy rời đi. Trước khi bước ra khỏi quán, hắn nghe thấy anh ta dừng lại một chút nói:

“Lần tới tôi đến, sẽ mang con gái cùng đóa hoa đẹp nhất trong thị trấn tới thăm cô.”

Ánh nắng ban ngày chiếu vào trong quán, phủ lên người đàn ông vầng hào quang rực rỡ mà dịu dàng. Trong khoảnh khắc đó, Vương Đại đột nhiên cảm thấy, đây sẽ là khung cảnh đẹp nhất mà hắn nhìn thấy từ vị khách ăn mặc kì lạ này.

Huỳnh Kim Bảo rời sự chú ý sang chỗ ngồi vừa nãy của vị khách, cậu ngạc nhiên nhìn tờ giấy nhỏ chẳng biết xuất hiện từ lúc nào. Có lẽ là người kia làm rơi, hoặc đó chỉ là tờ giấy không quan trọng gì thôi. Thế nhưng, trực giác lại mách bảo nó sẽ cho cậu biết đáp án mà hai người họ tìm mấy tháng trời vẫn chưa ra.

Cậu mở tờ giấy nhỏ ra, bên trong chỉ ghi vỏn vẹn mấy chữ: “12h đêm, đường số 5 An Hạ. Dùng máu để trao đổi, đáp án sẽ xuất hiện.”

Vương Đại dĩ nhiên cũng nhanh chóng chú ý tới tờ giấy nhỏ trên tay Huỳnh Kim Bảo, khuôn mặt trầm lại, đưa mắt nhìn ra ngoài cửa vào của quán. Vị khách đã rời đi rồi.

~O0O~
12h, đường số 5 phố An Hạ

Thành phố Crown là nơi xuất phát của nhiều câu chuyện thần thoại ma quái, một trong những câu chuyện đó chính là đường số 5.

Vào những năm 1600, đường số 5 phố An Hạ trở thành con đường tử thần, những người nắm giữ bí mật nào đó đều chết trên con đường này, nhiều đến mức người ta đã chẳng thể đếm được nữa. Một vị phu nhân vì nghi ngờ chồng của mình ngoại tình nhưng lại không tra được bằng chứng, nàng ta một mình chạy đến con đường tử thần kia, lấy máu của bản thân viết dòng chữ “Hãy cho ta biết, phu quân ta có ngoại tình hay không?” Nàng ta vốn chỉ đánh bậy đánh bạ, nào ngờ lại nhận được câu trả lời  mình mong muốn. Vị phu quân đó ngoại tình với người nàng tin tưởng nhất. Nàng ta tin tưởng cũng chỉ có hai người, lúc đó chẳng cần suy xét là ai, sự ghen tuông khiến nàng nổi lên sát tâm, dẫn dụ hai người đó tới đây, trực tiếp giết chết rồi tự sát.

Câu chuyện này sau đó được lưu truyền qua nhiều thế hệ, có rất nhiều người làm thử, cũng có rất nhiều người nhận được đáp án của câu trả lời mà tự tử ngay trên con đường này, nếu trở về cũng dở dở điên điên, chẳng còn nghĩ tới chuyện gì cả ngoài chấp niệm vẫn giữ mãi trong lòng.

Vương Đại viết một nét cuối cùng bằng máu gà lên trên mặt đường, sau đó mới phẩy tay bảo Huỳnh Kim Bảo tắt đèn đi.

“Chắc được rồi.”

Vừa dứt lời, đột nhiên Vương Đại lẫn Huỳnh Kim Bảo đều lạnh cả sống lưng, trong lòng phảng phất dâng lên nỗi sợ hãi vô hình. Mây đen kéo tới che khuất ánh trắng sáng trên bầu trời, khiến màn đêm dường như đen hơn, sương mù chẳng biết từ đâu tới, lan ra khắp mọi nơi. Đêm vốn dĩ tĩnh mịch, nay trở nên âm u, quỷ khí. Huỳnh Kim Bảo vô thức cầm chặt điện thoại, cố gắng bật đèn để soi rõ một chút, nhưng không hiểu sao, màn hình lại tĩnh lặng không hoạt động.

Cộp… cộp… cộp…

Tiếng đế giày vang lên rõ ràng trong màn sương mù, dòng chữ Vương Đại mới viết phút chốc như phát sáng biến đổi thành câu trả lời:

Muốn đến thị trấn Lam Yên, hãy đứng ở bất kì trạm xe buýt nào trước khi bình minh tới, bắt chuyến xe 00.

Vương Đại kinh ngạc nhìn chằm chằm vào dòng chữ tự biến đổi, phút sau đã nhanh chóng tan biến không thấy đâu cả. Hắn ngẩng phắt đầu lên, không ngờ lại thấy một bóng người lờ mờ đứng ở ngã tư đường.

Một người đàn ông khoác áo măng tô dài, đội một chiếc mũ fedora. Nhìn qua khá giống vị khách sáng nay hai người họ gặp.

“Anh…” Huỳnh Kim Bảo định lên tiếng hỏi, Vương Đại đã phát hiện, vội vàng bịt miệng cậu chàng lại, khẽ nói:

“Tên ngốc này, quên chính miệng cậu nói với tôi chỉ có thể hỏi một câu hay sao? Hỏi lần nữa là đổi mạng của chúng ta đấy.”

“Nhưng mà người kia... hình như là vị khách sáng nay chúng ta gặp.” Cậu chàng gấp gáp nói, cũng chẳng rõ cậu ta gấp gáp cái gì, Vương Đại chỉ biết tên nhóc này chán sống rồi.

“Sương mù thế này, có lẽ cậu nhìn nhầm rồi. Mau trở về thôi, nơi đây rất nguy hiểm.”

Vương Đại nhanh chóng kéo Huỳnh Kim Bảo rẽ một lối khác để trở về. Hắn vừa đi vừa lẩm bẩm cũng cằn nhằn rất nhiều thứ.

Hắn vẫn còn nhớ rõ lúc trở về từ quán cafe, Huỳnh Kim Bảo có nói với hắn về câu chuyện ở đường số 5 mà cậu ta đọc được, cũng nói với hắn cách để hỏi và quy tắc không thể phạm phải. Ví như lần thứ nhất, dùng máu gì viết câu hỏi lên mặt đường cũng được, lần thứ hai phải dùng máu người, còn tùy vào câu hỏi xem có mất mạng hay không. Vì thế tuyệt đối không thể hỏi câu hỏi thứ hai. Rõ ràng chính miệng cậu ta nói vậy, thế mà vừa nãy suýt nữa phạm phải.

Huỳnh Kim Bảo cũng biết bản thân làm sai, cả quãng đường bị càu nhàu không dám lên tiếng phản bác, chỉ có thể cắn chặt răng, vừa ấm ức, vừa tủi thân chịu đựng.




Mở đầu (1)