Thất Gia Đại Tộc
Mở Đầu
1.
“Những điều chúng ta đang nhìn thấy, chỉ là bề nổi của tảng băng chìm.”
Vương Đại rít mạnh điếu thuốc trên tay, phả một làn khói trắng xóa, sau đó rụi mạnh đầu thuốc vào chiếc gạt tàn trên bàn, tiếp tục công việc chẳng biết có kết quả hay không.
Mấy tháng trước, lão sếp già đột nhiên yêu cầu hắn cùng một thằng nhóc mới vào nghề mấy ngày đi thu thập tin tức về thị trấn Lam Yên. Hắn bình thường sẽ vui lòng dẫn người mới đi học hỏi, nhưng vấn đề không phải ở cậu người mới này, mà là thông tin cần thu thập được. Nói dễ nghe một chút, may mắn thì thu được một chút, nói khó nghe hơn chính là mò kim đáy bể, bởi vì thị trấn Lam Yên chỉ có trong truyền thuyết.
Tương truyền, thị trấn Lam Yên nằm ở phía tây thành phố Crown, là vùng đất mà các vị Thần sinh sống. Bất cứ ai bước vào đều sẽ mạo phạm Thần, một đi không trở lại. Cũng có người nói rằng, nơi đó cất giấu kì trân dị bảo, có thể trường sinh bất lão, bất tử, có thể lên trời xuống biển, quay trở về quá khứ, đi tới tương lai,... Không biết bao người vì lời đồn vô căn cứ này mà ngày đêm tìm kiếm nó trong vô vọng. Qua thời gian, dị bản ngày một nhiều lên, chẳng phân rõ đâu là thật, đâu là giả nữa. Rõ ràng chỉ là mấy lời nói lúc rảnh rỗi của kẻ nào đó thêu dệt ra, ấy vậy nhiều người vẫn tin nó tồn tại trên thế gian này.
Vương Đại cầm một tờ báo đã ố vàng, nhiều chỗ chẳng còn nhìn rõ nữa, cố gắng đọc từng chữ trên đó. Tờ báo này được tạp chí khoa học S.S xuất bản vào 30 năm trước, khoảng thời gian đó đã có rất nhiều người mất tích sau khi đến đi đến phía Tây của Crown. Bọn họ cứ đột nhiên mất tích như vậy, thậm chí khi phỏng vấn người nhà và người quen những người mất tích, một điều kì lạ đã xảy ra.
Tất cả đều nói trong gia đình bọn họ không có người này, hoặc người đó đã chết từ rất lâu trước khi vụ việc mất tích xảy ra.
Vương Đại rùng mình đọc những dòng chữ trên tờ báo, cả người vô thức căng cứng lại. Hắn thì thào nói:
“Những người đó cứ như bị dòng thời gian bỏ quên, xóa sổ khỏi thế giới này vậy.”
Cậu đồng nghiệp trẻ đi cùng hắn cũng bận không kém, vùi đầu vào một quyển sách cổ chẳng rõ được ai ném cho, ngày ngày nghiên cứu mấy chữ kì lạ trong đó. Lúc này nghe thấy câu nói kì lạ của Vương Đại, cậu ta ngẩng đầu lên, tròn mắt nhìn tiền bối có thâm niên trong nghề đang như người mất hồn, hỏi:
“Anh Đại, anh đang nói gì vậy?”
Vương Đại giật mình nhìn qua, trong đầu đã hiện ra vô số trường hợp. Nếu như hai người họ không tìm được thị trấn đó cũng chẳng sao, cùng lắm thì về ăn chửi mà thôi. Nhưng nếu như tìm thấy, cả hai vào trong đó, liệu có còn trở về được hay không? Thế nhưng suy nghĩ xui xẻo đó nhanh chóng bị Vương Đại đá bay đi, hắn ném tờ báo qua cho cậu đồng nghiệp, trả lời:
“Kim Bảo, cậu đọc đi.”
Cậu đồng nghiệp trẻ tên Huỳnh Kim Bảo, năm nay vừa tròn 23, cả người toát ra sức trai trẻ nhiệt huyết, lúc nào cũng lạc quan vui vẻ. Ban đầu Vương Đại cảm thấy chỉ cần nhìn cậu ta, bao nhiêu mệt mỏi, căng thẳng cũng sẽ tiêu biến. Ấy vậy mà qua mấy tháng sống chung này, hắn lại chẳng cảm thấy gì nữa, mệt mỏi vẫn mệt mỏi, căng thẳng vẫn căng thẳng. Có lẽ một phần do nhiệm vụ này quá khó, hắn lo lắng Kim Bảo không thể trụ được nên đã gánh khá nhiều trách nhiệm.
Huỳnh Kim Bảo cầm tờ báo một cách cẩn thận, vừa đọc lại vừa nhìn quyển sách nát hơn bươm, như thế đang đối chiếu cái gì đó, chân mày cậu ta càng ngày càng cau lại, cơ hồ muốn dán chặt vào nhau.
“Có vấn đề gì sao?” Vương Đại nghi ngờ hỏi.”
“Không, không có gì. Haha.” Không hiểu sao Huỳnh Kim Bảo lại lảng tránh, nói dối trắng trợn trước mặt Vương Đại. Nhưng hắn cũng không muốn truy hỏi vội, nếu như cậu ta đã muốn giấu, cho dù hắn có hỏi nữa, Kim Bảo vẫn sẽ đắp thêm một lời nói dối khác vào. Có lẽ cậu ta vẫn còn băn khoăn điều gì đó.
Vương Đại thu dọn đống giấy bút trên bàn, nói:
“Mấy ngày nay không nghỉ ngơi rồi, hôm nay nghỉ một buổi đi. Mai chúng ta ra ngoài thu thập thông tin thêm.”
Huỳnh Kim Bảo đáp “vâng” một tiếng, cũng cẩn thận cất quyển sách nát kia vào một hòm gỗ nhỏ, đặt trong balo. Nhưng cậu ta không đi nghỉ ngơi ngay mà cầm điện thoại ra ngoài ban công, không rõ gọi cho ai, nói chuyện rất lâu.
Vương Đại đã bốn mươi mấy tuổi đầu, chẳng còn trẻ nữa, mấy ngày không nghỉ ngơi cẩn thận, vừa nằm trên giường đã nhắm mắt ngủ say, cũng không nghe được cuộc nói chuyện bí mật của cậu đồng nghiệp trẻ.
~o0o~
Ngày hôm sau, mặt trời lên quá nửa, Vương Đại cùng Huỳnh Kim Bảo mới rời khách sạn tới tiệm ăn gần đó ăn trưa. Tiệm này không lớn, có chút chật chội so với các quán khác, nhưng lúc nào cũng đông khách. Nghe đâu gia đình ông chủ đã sống ở đây mấy thập kỉ rồi, cắm rễ trong thành phố này chưa từng rời đi.
Ông chủ tiệm tên Phan Hướng, dáng người to béo, ăn nói lại hào sảng được lòng rất nhiều người. Vương Đại chọn góc ngồi khá khuất, nhìn thực đơn mấy lượt liền, cuối cùng quyết định chọn một bát phở gà bình thường.
“Kim Bảo, cậu ăn gì?”
“Cho tôi một phần phở bò, thêm hai cái bánh bao nữa.” Huỳnh Kim Bảo chỉ tay vào thực đơn, trả lời.
Lão Phan Hướng tươi cười gật đầu, chưa đi ngay mà ở lại nói:
“Cậu trai trẻ này thật may mắn, bởi vì cậu là khách thứ 100, nên được miễn phí một phần gà rán. Hai người chờ một chút, đồ ăn sẽ lên ngay.”
Vương Đại trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn qua Huỳnh Kim Bảo, lại thấy cậu ta ngơ ngác đưa mắt qua nhìn mình, đột nhiên rất muốn đập khuôn mặt ngây thơ kia thành đầu heo. Kể từ khi quen biết cậu ta, hắn chưa từng thấy năng lực nghiệp vụ viết báo hay đến cảm động lòng người bao giờ, nhưng năng lực may mắn đến bất ngờ thì lại được chiêm ngưỡng không dưới 10 lần.
Huỳnh Kim Bảo không hiểu sao lại cảm giác lạnh sống lưng, vội thu ánh mắt ngơ ngác như nai con của mình lại, mân mê ngón tay dưới bàn lại với nhau, im lặng ngồi chờ đồ ăn.
Chẳng bao lâu, đồ ăn được đưa lên, mùi vị của phở thơm nức mũi bay khắp quán kích thích dạ dày từ sáng chưa ăn gì của hai người. Bát phở vừa mới đặt xuống, cả hai nhanh chóng nói “cảm ơn” rồi như người bị bỏ đói mấy ngày, ăn loáng cái chỉ còn lại tí nước đọng trong bát. Phan Hướng cười tít mắt, có vẻ như rất hài lòng, lão ta cũng không thấy hai người ngoại thành ăn uống như vậy có gì thô lỗ, nhưng Vương Đại sau đó vẫn thấy xấu hổ, vội vàng lấp liếm hành vi, nói:
“Phở quán anh ngon quá, chúng tôi sáng cũng chưa ăn gì.”
Phan Hướng cười xòa xua tay, đáp:
“Không sao, không sao. Hai anh ăn ngon là được rồi.”
Phan Hướng lúc này không cười nữa, dáng vẻ lưỡng lự như có điều muốn nói. Vương Đại liếc mắt một cái liền biết lão chủ tiệm muốn hỏi cái gì. Bọn họ ở đây lâu như vậy, thỉnh thoảng lại ra ngoài hỏi tin tức về thị trấn Lam Yên, sớm đã đã thu hút không biết bao nhiêu sự chú ý của người xung quanh rồi. Chẳng qua hắn chưa hỏi Phan Hướng, bởi vì còn khá ngại với lão ta. Lúc này lão ta muốn hỏi về chuyện đó, không nắm lấy cơ hội lần này, thật sự quá phí của trời.
“Ông chủ, tôi có thể hỏi vài câu được không?” Vương Đại uống một ngụm nước, ngẩng đầu lên nhìn Phan Hướng hỏi.
Phan Hướng tiếp tục treo nụ cười thân thiện của mình lên, gật đầu nói:
“Được chứ, anh muốn hỏi chuyện gì?”
“Về thị trấn Lam Yên.” Vương Đại hỏi, mắt vẫn thăm dò từng chuyển động trên khuôn mặt đầy mỡ hơi ngăm của Phan Hướng.
Nụ cười thân thiện trên khuôn mặt Phan Hướng sững lại, cả người lão căng cứng, cho dù cố làm ra vẻ tự nhiên nhất cũng không thể. Phan Hướng ngồi xuống, dáng vẻ như người làm chuyện xấu, mắt đảo qua đảo lại một vòng trong quán rất lâu, lúc này mới nói:
“Các anh muốn đến đó sao? Ôi, nếu vậy đừng đi. Không biết bao nhiêu người mất tích vì muốn đến đó rồi.”
Huỳnh Kim Bảo ăn xong mới chú ý tới câu chuyện mà hai người kia đang định nói. Cậu nãy giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng hỏi:
“Ông chủ, anh nói đến mấy người hơn 30 năm trước hay sao?”
“Nào có, tôi đang nói đến đám người 10 năm trở lại đây. Ông Phúc bên cạnh nhà ngoại tôi năm ngoái đột nhiên nói muốn đi đến Lam Yên để lấy thuốc trường sinh về cho vợ uống, nhưng thuốc trường sinh thì chẳng thấy đâu, người mất tích luôn. Chúng tôi chạy sang hỏi lão Phúc chưa về à, người nhà lại bảo lão chết từ 3 năm trước rồi, có về cũng là hồn ma của lão.”
“Hai người nói xem, ma làm sao đi ra ngoài sáng được, rõ ràng gia đình đó không nhớ gì về lão ta cả. Chuyện này chúng tôi đều không dám nói cho ai biết, cũng không dám báo lên cơ quan chính quyền. Mấy chuyện kì lạ này bọn họ chưa chắc đã tin.”
“Nhiều người mất tích như vậy, sao lại không tin cho được? Huống chi còn là mạng người.” Vương Đại cau mày hỏi.
“Phía Tây vốn là vùng cấm của thành phố, người không nghe lời chạy đến đó mất tích, bọn họ sẽ không quản.”
Phan Hướng cười khổ trả lời.
Huỳnh Kim Bảo hỏi: “Anh có biết cách nào đến được đó không?”
Phan Hướng suy nghĩ một chút, không chắc chắn trả lời:
“Tôi không biết cách đến đó. Nhưng có một tin đồn, trước khi mất tích, những người đó đều gặp qua người đàn ông mặc áo măng tô đen ở đường số 5 phố An Hạ, gần quán cafe TOMO. Lão Phúc trước khi mất tích cũng từng nói với anh trai tôi, sau đó anh tôi nói với tôi. Tin đồn này không rõ thực hư thế nào, cũng chỉ được truyền qua tai mấy người.”
Vương Đại cùng Huỳnh Kim Bảo đều trầm ngâm, chẳng rõ đang suy nghĩ cái gì. Hai người liếc mắt nhìn nhau, thấy đối phương đều hiểu ý của mình, vội gật đầu tạm biệt Phan Hướng.
Lão Phan Hướng tính tình chất phác, lại sợ mình nói chuyện này kích thích hai con người kia, trước khi cả hai bước ra khỏi quán còn níu lại khuyên nhủ:
“Hai người tuyệt đối đừng thử, con đường đó vào ban đêm rất quỷ dị, chẳng ai dám ra ngoài vào thời gian đó cả. Có thì chắc chắn là mấy kẻ thừa sống thiếu chết. Tuyệt đối đừng.”
Vương Đại mỉm cười trấn an lão chủ tiệm.
“Anh không cần lo đâu, chúng tôi tự biết chừng mực.”
Bóng hai người dần biến mất. Lão Phan Hướng lúc này đột nhiên như biến thành người khác, nở một nụ cười quỷ dị, nói nhỏ:
“Tôi đã nhắc nhở hai người rồi.”
Nụ cười đó chỉ hiện lên trong một khắc, cũng không ai chú ý tới lão. Phan Hướng lại trở về bộ dáng chất phác của mình, nở nụ cười thân thiện đón khách vào, tạm biệt khách ra như ngày thường.

Đăng nhận xét
0 Nhận xét