Edit, Beta: Mạc

Chương 1: Di hồn.

“Cứu mạng… Dừng tay… Cầu xin các người, cầu xin các người… A a a.”

Tiếng la hét xin tha đầy đau đớn của thiếu niên không ngăn được sự tra tấn dã man của bọn người nọ, cậu bị ấn mạnh trên mặt đất, phát ra tiếng kêu rên tuyệt vọng.

Chỉ thấy áo quần trên người thiếu niên cơ hồ rách nát toàn bộ, toàn thân trên dưới bị hằng hà sa số vết thương che khuất, có vết chém, có vết bầm, trên cánh tay thậm chí có dấu vết cháy xém.

Mà người đàn ông đang chuyển động phập phồng trên người thiếu niên nhìn dáng vẻ dãy dụa của cậu, khinh thường quăng một bạt tai, phỉ nhổ:

“Tiểu tiện nhân, giãy dụa cái gì chứ, dáng vẻ mày bị hắn ta thao cũng chẳng có vẻ gì là không muốn mà.”

“A a a…” Thiếu niên đang đau khổ la hét nghe thấy những lời này lập tức lộ ra vẻ điên cuồng, nguyền rủa: “Lũ ác ma các người, các người sẽ phải xuống địa ngục… An Tố sẽ không bỏ qua cho các người… Anh ấy sẽ không buông tha cho các người… Nếu để anh ấy biết được…”

“Ha ha ha ha…” Nghe thấy lời uy hiếp của thiếu niên, bọn người kia lại như nghe thấy một câu chuyện khôi hài, toàn bộ đều cười ha ha. Cười một hồi lâu, người đàn ông cao gầy đứng bên kia mới trào phúng mở miệng:

“Ngu xuẩn, mày thật sự cho rằng bọn tao có lá gan gạt An Tố làm chuyện này với mày sao? Nếu không phải hắn ngầm đồng ý, cho bọn tao một trăm lá gan cũng không dám làm… Hừ, Lục Chí Dao, tao thấy mày thật đúng là ngây thơ, đến giờ còn không hiểu rõ, mày trở thành như bây giờ đều là do một tay An Tố sắp đặt.”

“Không!!!!” Lục Chí Dao hét lên một tiếng đầy thê lương, cũng không biết cậu lấy sức lực từ đâu, vậy mà có thể giãy ra khỏi tên trên người mình, té ngã lộn nhào bò về phía cửa, vừa bò vừa gào lên đau khổ: “Các người gạt tôi!! Các người gạt tôi!!! Là các người gạt tôi!! An Tố sẽ không đối xử với tôi như vậy… Anh ấy… Sẽ không đối xử với tôi như vậy… Các người đừng hòng gạt tôi!!”

Lục Chí Dao đột nhiên bùng nổ làm bọn người kia toàn bộ ngây ngẩn, nhưng rất nhanh liền phản ứng lại, đặc biệt là tên bị Lục Chí Dao hất ngã, hắn thẹn quá hóa giận kéo mắt cá chân Lục Chí Dao, ngay lập tức đem cậu lôi trở lại đặt dưới thân.

“Không… Các người gạt tôi…” Hi vọng cuối cùng bị đập nát, cả người Lục Chí Dao như bị phế bỏ, cậu vừa kêu khóc vừa muốn giãy khỏi trói buộc, lại phát hiện bản thân không còn chút sức lực nào.

“Ai rỗi hơi mà đi lừa mày chứ.” Người đàn ông đầy ác ý nhìn Lục Chí Dao đang nằm trên đất: “Mày ngay lập tức sẽ chết, trong khi An Tố của mày lại đang chuẩn bị thành hôn với Cố Nhã Mạn, ha ha ha ha, Lục Chí Dao, trước đây mày kiêu ngạo như thế, liệu có nghĩ tới này hôm nay không?”
Lục Chí Dao không nói, cậu như đánh mất toàn bộ sức sống, vô lực nằm ngửa trên mặt đất, đôi mắt đen mờ mịt nhìn chằm chằm trần nhà bị tro bụi che kín, linh hồn phảng phất đã thoát ra khỏi cơ thể.

Thì ra là như thế, Lục Chí Dao nghĩ, cậu thật quá ngu ngốc… Vậy mà chưa bao giờ hoài nghi An Tố, chưa từng nghi ngờ con người xem cậu như bảo bối… Thế nhưng chính hắn lại là đầu sỏ gây mọi tổn thương cho cậu…

Hận hắn… Hận hắn… Hận không thể lột da rút gân hắn, moi tim nghiền xương, nước mắt trong suốt theo khóe mắt rơi xuống, khóe miệng Lục Chí Dao nở một nụ cười quỷ dị—— chỉ cần có thể giúp cậu báo thù, cái gì cậu cũng dám đánh đổi… Mọi thứ… Đều tự nguyện dâng ra!!!!

Đôi mắt đen dần dần mất đi sinh khí, Lục Chí Dao cảm nhận được chút sinh mệnh ít ỏi của mình theo động tác thô bạo dần dần trôi đi, cậu hướng về phía trước vươn tay, muốn bắt lấy thứ gì đó, cuối cùng lại chẳng với tới bất kì thứ gì.

Bóng tối vô tận là thứ cuối cùng mà cậu có thể nhìn thấy.

“Đây là đã chết rồi?”

“Vô nghĩa, mày không cảm thấy nó dần lạnh đi sao.”

“Vậy kéo ra ngoài chôn à…”

“Mày muốn kéo thì kéo, tao con mẹ nó còn lười động đến, tìm đại chiếc chiếu bọc lại đi.”

“Ài, nhớ lại trước đây Lục Chí Dao ở khu an toàn kiêu căng cỡ nào, không nghĩ tới cũng có ngày hôm nay.”

“Nói lời vô nghĩa, hắn kênh kiệu như thế, lại chẳng sợ người khác thấy phiền sao.”“Ai, thật tiếc cho vẻ ngoài này…”

Thanh âm dần dần đi xa, để lại một mảnh yên tĩnh lạnh nhạt.

Đường Khả Tri không nghĩ tới chính mình lại có ngày tỉnh lại được, cậu cảm thấy toàn thân đau nhức, ngay cả việc mở to mắt cũng khó khăn đến lạ thường.

Một việc tưởng chừng như đơn giản nhưng lại hao phí không biết bao nhiêu sức lực, cuối cùng cậu cũng mở được mắt.

Trước mắt cậu là dải ngân hà bao la, chìm trong bóng đêm như một tấm tơ lụa đẹp đẽ, trên tấm lụa đính đầy sao phảng phất như vụn kim cương mê người, tạo ra một loại không khí yên bình kì lạ.

Thẩm Lăng vậy mà không giết mình? Đó chính là suy nghĩ đầu tiên của Đường Khả Tri sau khi tỉnh lại, ngay sau đó cậu không kìm được cất tiếng cười trầm thấp, cũng không màng đến xương sườn bị ép đến đau nhức, Đường Khả Tri càng cười càng lớn tiếng, cho đến khi—— “…” Hình như có chỗ nào đó không đúng? Đường Khả Tri nhìn xuống tay mình, nụ cười nháy mắt liền khựng lại.

“Tay… của mình?” Đôi tay vốn được băng kín lại trở nên mềm mịn trắng nõn, khớp xương gồ ghề giữa các đốt ngón tay cũng thần kỳ mà nhạt mất… Ngược lại trở nên nhỏ nhắn thon dài.

“Cái gì...” Đường Khả Tri sống đến bây giờ có rất ít thời điểm thất thố, tuy rằng cậu không muốn thừa nhận, nhưng ngay một khắc này, hàn ý trên người cậu toát ra rõ ràng.

“Thẩm Lăng, anh đã làm gì tôi?” Lảo đảo bò lên từ trên mặt đất, Đường Khả Tri rất nhanh đã ý thức được mình đang ở một nơi đầy rác rưởi, mà trong đống rác rưởi này lại chất đầy thi thể đã thối rữa. Mùi tanh tưởi tản mát ra làm người ta buồn nôn, ruồi bọ bâu quanh khắp chốn, tất cả đều nói cho Đường Khả Tri một sự thật tàn khốc —— cậu bị người khác xem như thi thể mà xử lý.

Nhưng ngay thời điểm trong đầu Đường Khả Tri xuất hiện suy nghĩ này, đầu cậu đột nhiên đau đớn kịch liệt.

“A!!” Đau đớn không giống như vết thương từ bên ngoài, ngược lại giống như có thứ gì đó xuất phát từ ngay trong đầu cậu, Đường Khả Tri sắc mặt trắng bệch ngã xuống mặt đất, mũi chảy ra máu tươi đỏ đậm.

Chẳng lẽ mình vừa mới tỉnh lại liền phải chết thêm lần nữa?? Đau đớn khiến cho thân thể vốn chẳng khỏe mạnh gì mất hết sức lực, Đường Khả Tri cũng không hề giãy giụa, mặc kệ bản thân nằm trên mặt đất, trầm mặc nhìn không trung thật vất vả mới có thể lại nhìn thấy kia.

Từ từ… Không trung…? Ngay khi Đường Khả Tri phát hiện ra khung cảnh kì lạ này, cậu đột nhiên nhìn thấy một ít hình ảnh rải rác.

Những hình ảnh đó giống như một thước phim sống động, đột ngột mà điên cuồng chạy thẳng vào trí óc Đường Khả Tri, lượng lớn kí ức của một người xa lạ mang đến cho Đường Khả Tri sự thống khổ khó mà miêu tả được và… Nỗi khiếp sợ.

Thật ra Đường Khả Tri đã chết, thân thể hiện tại này thuộc về Lục Chí Dao.
Linh hồn thiếu niên bị hành hạ đến chết tràn ngập oán hận không thể giải quyết, oán hận đó ngưng tụ thành một sức mạnh to lớn, cường ngạnh kéo Đường Khả Tri từ không gian khác vào thân xác Lục Chí Dao. Đường Khả Tri sau khi xem toàn bộ kí ức của Lục Chí Dao cũng hoàn toàn hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

“Báo thù, giúp tôi báo thù… Giết An Tố… Giết Cố Nhã Mạn… Giết những người đã phản bội tôi.” Giọng nói nhỏ trầm thấp giống như khế ước, khuôn mặt Lục Chí Dao vì tràn ngập cừu hận mà trở nên vô cùng dữ tợn dần dần mơ hồ, nhưng đôi mắt đỏ lên vì phẫn nộ lại không hề nhạt đi: “Giết bọn họ…. Giết bọn họ.… Đây là chuyện duy nhất anh có thể làm để báo đáp tôi.”

“Tôi có nên nói một tiếng cảm ơn không?” Đường Khả Tri tiếp nhận toàn bộ ký ức của Lục Chí Dao, cậu cũng không quá để ý vết máu trên mặt, ngược lại vì tâm tình tốt mà lộ ra tươi cười sáng lạn: “Cảm ơn cậu đã cho tôi thân thể này, đương nhiên để đền đáp, tôi cũng sẽ giúp cậu.… Giết chết những tên cặn bã đó.”

Thẩm Lăng cuối cùng vẫn không buông tha cho cậu...

Đường Khả Tri cũng không vội vã bò dậy, ngắm nhìn không trung mà nhiều năm qua cậu chưa từng thấy. Cũng đúng, dựa vào tính tình của Thẩm Lăng, không có khả năng bỏ qua cho người có khả năng uy hiếp hắn.

“Lục Chí Dao, kỳ thật cậu rất hạnh phúc.” Ngữ khí Đường Khả Tri không giống như đùa giỡn. Qua những ký ức mà cậu thấy được, cậu nghiêm túc nói với Lục Chí Dao đã không còn trên đời: “Cậu còn có cái gì không thỏa mãn chứ? Kẻ yếu như cậu… Căn bản không có tư cách sống trên thế giới này.”

Lời nói vốn mang đầy vẻ trào phúng, lại bởi vì ngữ khí của Đường Khả Tri mà trở nên nghiêm túc, mà trong mắt Đường Khả Tri lúc này, phảng phất nổi lên một ngọn lửa đang bùng cháy.

Cậu không nghĩ tới đời này mình còn có thể nhìn thấy bầu trời đẹp đẽ đến thế, lại càng không mơ tới mình lại có thể nhìn thấy cây cỏ xanh tươi. Tại thế giới kia của cậu, những phong cảnh tưởng chừng như đâu đâu cũng có đó, lại trở thành mục tiêu phấn đấu duy nhất của cả đời người.

Đương nhiên, thế giới mà Lục Chí Dao đang sống cũng chẳng hoàn mỹ gì. Đường Khả Tri quay đầu nhìn những sinh vật quái dị mang dáng dấp con người đang dần dần tụ lại xung quanh mình, mỉm cười.

Tang thi? —— Quả thật là một cái tên hay.


Mục Lục