Chương 2: Khảo nghiệm đầu tiên
Chương 2: Khảo Nghiệm Đầu Tiên
Một phần tư cuộc đời của Lục Chí Dao trải qua tại khu an
toàn.
Vài năm trước, thế giới của cậu xuất hiện một loại sinh vật
khủng bố —— tang thi.
Không biết nguyên nhân gì, loại sinh vật vốn chỉ tồn tại
trong phim ảnh và tiểu thuyết này lại có thể lấy một loại tốc độ nhanh đến mức
làm người ta kinh hãi chiếm lĩnh thế giới này, hạ bệ con người khỏi vị trí thống
trị.
Cùng lúc đó, một loại năng lượng kì dị bắt đầu xuất hiện từ
bên trong con người, có người có sức lực vô cùng lớn, lại có người có thể khống
chế các nguyên tố như lửa, băng,…
Cánh tay vô hình của mẹ thiên nhiên luôn âm thầm thúc đẩy
bánh xe lịch sử.
Tưởng chừng như sau khi sở hữu dị năng, con người có thể đoạt
lại quyền khống chế thế giới. Nhưng họ rất nhanh phát hiện ra, đạt được tiến
hóa, không chỉ có con người.
Nếu như tang thi vốn chỉ có ham muốn giải quyết cơn phàm ăn
tiến hóa ra trí lực thì sẽ như thế nào? Nếu như tang thi có trí lực hình thành
tư tưởng muốn chỉ huy đồng loại cấp thấp thì sẽ như thế nào?
Không thể nghi ngờ, đáp án của hai vấn đề này đều chỉ ra một
kết quả: Nhân loại, sắp sửa bị xóa bỏ khỏi lịch sử.
Nhưng khi tất cả con người đều trong trạng thái tuyệt vọng
chờ đợi sự diệt vong, họ kinh ngạc phát hiện, tang thi chẳng những không triệt
đường sống của họ, mà thậm chí xuất hiện hành vi bảo vệ con người. Ngay khi tất
cả mọi người mừng rỡ như điên trước chuyển biến bất ngờ này, ngỡ rằng thủ lĩnh
tang thi vì nhớ lại kí ức trước đây mà nảy sinh nhân tính, thì không lâu sau
đó, trạng thái ôm may mắn này đã bị phá vỡ.
Tang thi vốn không bảo vệ con người —— chúng chỉ đang tự bảo
vệ mình.
Tang thi sinh ra từ đâu? Lượng “đóng góp” nhiều nhất trong
quân đoàn quái vật hiển nhiên chính là con người. Nếu con người hoàn toàn diệt
vong, tang thi vốn không có năng lực sinh sản rồi cũng sẽ tuyệt diệt theo thời
gian.
Sự tăng trưởng về số lượng của tang thi phụ thuộc vào con
người, đây là mệnh đề không có lời giải.
Thủ lĩnh tang thi hiểu được vấn đề này, hắn quyết định dừng
hành vi giết chóc nhân loại không có chừng mực, đi theo lộ tuyến có thể phát
triển dài lâu: Xem loài người còn sót lại như gia súc mà nuôi dưỡng.
Đương nhiên, tình huống như vậy chỉ có người “phía trên” biết,
cư dân dưới đáy xã hội có lẽ vẫn sẽ vì tang thi đột nhiên đổi tính mà hoan hô
vui mừng.
Lục Chí Dao thuộc nhóm người “phía trên” này.
Làm người yêu của An Tố, Lục Chí Dao vốn không có dị năng lại
được hưởng thụ đãi ngộ dành cho dị năng giả: Cậu có thể ăn trái cây tươi nhất,
cơm trắng thơm nhất, loại thịt ngon nhất.
Nhưng đồ vật không phải của mình, sớm muộn gì cũng phải trả
lại.
Lục Chí Dao sau khi bị An Tố chơi chán rồi, dùng chính sinh
mạng của mình, hoàn trả toàn bộ nợ nần cho An Tố.
Thế giới này thật xinh đẹp, Đường Khả Tri sau khi tiếp nhận
trí nhớ của Lục Chí Dao không nhịn được cảm thán. Thế giới mà Đường Khả Tri sống
giống như một thời không song song với thế giới này, mặc dù cũng tên Địa Cầu,
nhưng cảnh tượng hoàn toàn bất đồng.
Ở nơi đó, vì để ngăn cản tia tử ngoại khủng bố, địa cầu bị
bao bọc bởi một cái lồng lớn, một năm chỉ có vài ngày có ánh mặt trời chiếu lên
mặt đất.
Địa cầu kia không chỉ riêng con người, mà lượng lớn sinh vật
khác cũng xảy ra dị hóa, gặp phải côn trùng cao mấy mét cũng chỉ như nhìn thấy
viên sỏi viên đá ven đường. Đối mặt với sự khắc nghiệt này, chỉ có người thích nghi
được mới có thể sống sót. Để tồn tại trong hoàn cảnh đó, con người ở địa cầu
kia đã phát hiện ra một loại sức mạnh có uy lực rất lớn —— sức mạnh linh hồn.
Mà Đường Khả Tri chính là một trong số những người có sức mạnh
linh hồn mạnh nhất.
Nhưng bây giờ… Tất cả đều đã kết thúc.
Đường Khả Tri bò dậy từ trên mặt đất, cậu nhìn bàn tay mềm
mại trắng nõn của mình, nở nụ cười quái dị không phù hợp với khuôn mặt thanh tú
—— Thay vì nói kết thúc, đổi một cách nói tương đồng khác, đây chính là khởi đầu.
Đám tang thi vốn đang chậm rãi tiến lại gần Đường Khả Tri bỗng
nhiên phát hiện ra gì đó, thân thể đang lay động của chúng cứng đờ lại, thế
nhưng không tiếp tục đi về hướng Đường Khả Tri nữa.
“Ồ, đám súc sinh này còn có thể cảm nhận được thứ này?” Sức
mạnh linh hồn của một người gắn liền với linh hồn của người đó, linh hồn Đường
Khả Tri nhập vào thân thể Lục Chí Dao tất nhiên vẫn có thể sở hữu sức mạnh này,
tuy nhiên, cơ thể Lục Chí Dao vẫn chưa thể tiếp nhận hoàn toàn sức mạnh của cậu.
Toàn bộ cơ thể cậu bị đống rác xung quanh ảnh hưởng xuất hiện
mùi hôi thối, nhưng Đường Khả Tri lại như chẳng để ý tới sự chật vật của mình.
Khuôn mặt cậu không có biểu cảm gì, trên thân thể cũng bị vô số vết thương che
kín, nhìn qua mười phần yếu ớt, nhưng bới vì ánh mắt đạm bạc kia mà có thêm vài
phần cường ngạnh .
Qua đôi mắt, có thể thấy được tâm hồn.
Đường Khả Tri dựa vào kí ức của Lục Chí Dao đi về hướng khu
an toàn, cậu cũng không định tiến vào khu an toàn, dù sao hung thủ hại chết Lục
Chí Dao cũng là thủ lĩnh có địa vị cao nhất của khu an toàn.
Số lượng cư dân của mỗi khu an toàn là hữu hạn, không phải
tất cả mọi người đều có tư cách tiến vào khu an toàn, mà những người bị ngăn cản
ở ngoài khu an toàn dần dần tập hợp lại, tự phát thành một khu sinh hoạt bình
dân bám vào khu an toàn, ở nơi đó có thể nhận được một ít vật tư sinh hoạt cần
thiết.
Đường Khả Tri biết Lục Chí Dao là kiểu thiếu gia không màng
thế sự, khi cha còn sống thì sống bám vào cha, khi cha qua đời thì lại được An
Tố xem như bảo bối mà chăm sóc, tin tức hữu dụng về khu bình dân bên ngoài khu
an toàn hầu như không có, điều duy nhất cậu biết được là khu bình dân so với thế
giới bên ngoài an toàn hơn rất nhiều.
Đương nhiên, Đường Khả Tri hiện tại cũng chả để tâm tang
thi ở bên ngoài có thể sinh ra uy hiếp gì cho cậu, nhưng thân thể Lục Chí Dao lại
sắp đến cực hạn, bây giờ rời khỏi nơi này không phải là lựa chọn sáng suốt.
Đường Khả Tri phỏng chừng biết rõ thể lực của bản thân
mình, thời điểm cậu đi bộ đến khu bình dân, thân thể cũng chạm tới cực hạn.
Thời đại mạt thế này, dược phẩm là một loại vật tư quý giá.
Đường Khả Tri ở cửa khu bình dân suy nghĩ một lát, xác định mục tiêu của mình
—— cậu phải đoạt được dược phẩm và thức ăn.
Khu bình dân cũng có bảo vệ, chẳng qua những bảo vệ này chỉ
ngăn trở tang thi du đãng từ bên ngoài, đối với người muốn đi vào khu bình dân
sẽ không gây cản trở gì.
Bất luận ở nơi đâu, kẻ yếu đều sẽ là đối tượng bị ức hiếp.
Dáng vẻ chật vật và yếu ớt của Đường Khả Tri lúc này quả thật như một miếng thịt
tươi đặt giữa một đám động vật ăn thịt, chờ người tới ức hiếp.
Tuy nhiên, rốt cuộc ai mới là thợ săn, ai là con mồi, còn
chưa nói được.
Vừa tiến vào khu bình dân, Đường Khả Tri lập tức biết mình
đã bị theo dõi, cậu cũng không lo lắng, ngược lại nghênh ngang quan sát cảnh tượng
bên trong khu bình dân.
Nơi này có một số ít tiểu thương đang buôn bán các loại vật
tư. Có nước, có lương thực, còn có một số đồ dùng sinh hoạt cần thiết như muối,
vải dệt linh tinh, nhưng lại có rất ít tung tích của dược phẩm.
Đường Khả Tri rất nhanh hiểu rõ, mức độ quý giá của dược phẩm
còn cao hơn cậu tưởng tượng rất nhiều.
Những cái đuôi theo sau Đường Khả Tri hiển nhiên không bình
tĩnh như cậu, bọn chúng nhìn thấy dáng vẻ nghênh ngang dạo quanh chợ của cậu,
hơi có chút lo âu, hành tung cũng bại lộ rõ ràng hơn.
Đường Khả Tri nhạy bén phát hiện sự thay đổi này, trong mắt
lộ ra ý cười thần bí, xoay người đi về hướng một con hẻm nhỏ hẻo lánh.
Nhìn thấy Đường Khả Tri cuối cùng cũng đi về hướng ít người,
đám người bám theo cậu mừng thầm, muốn nhanh chóng thu phục thiếu niên nhìn có
vẻ mong manh yếu đuối này, dù sao trời cũng sắp sáng rồi.
Chờ đến khi phía sau truyền tới tiếng bước chân, cậu mới từ
từ xoay người, nhìn đám người to cao toàn thân bịt kín, nhàn nhạt mở miệng:
“Các người muốn làm gì?”
“Ha, nhóc con, tao khuyên mày đừng phản kháng mà ăn thêm khổ.”
Người đi đầu cạo trọc đầu, trên mặt có mấy vết thương dữ tợn, tản ra loại khí
chất bưu hãn.
“ …” Đây hiển nhiên không phải côn đồ bình thường, Đường Khả
Tri rất nhanh đã có kết luận.
“Nhanh bắt nó đi.” Người đàn ông thấy dáng vẻ thờ ơ của Đường
Khả Tri tưởng rằng cậu bị dọa choáng váng, chỉ vào thủ hạ nói: “Đem nó trói lại
cho tao, hôm nay nếu giải quyết xong vụ này, chúng ta có thể nghỉ ngơi một đoạn
thời gian”.
“Vâng.” Đám lâu la bị sai sử hẳn đã quen với kịch bản như vậy,
chúng nhìn dáng vẻ yếu đuối mỏng manh không có bất luận phòng bị gì của Đường
Khả Tri, tiến lên vài bước, móc dây thừng ra muốn trói Đường Khả Tri lại.
Đường Khả Tri sẽ để hắn dễ dàng đắc thủ vậy sao? Sao có thể
chứ.
Ngay thời khắc người nọ muốn trói Đường Khả Tri, cậu vươn một
đầu ngón tay ra, nhẹ nhàng chạm chạm vào đầu vai không hề phòng bị của hắn.
Ánh sáng màu vàng kim nhỏ bé vào thời khắc Đường Khả Tri chạm
vào bả vai người nọ chui vào thân thể của hắn, cậu nhìn ánh sáng đó chạy vào đại
não, cuối cùng dừng lại ở mi tâm của tên côn đồ.
Cảnh tượng đó chỉ có mỗi Đường Khả Tri nhìn thấy, ở trong mắt
người khác chỉ là hình ảnh cậu buông tay chịu trói, mà ý đồ trói chặt người của
tên côn đồ kia lại không hiểu vì sao mà ngừng lại, tạo thành hình ảnh ngưng đọng
quái dị.
“Tiểu Hắc, làm sao thế?” Tên đầu lĩnh là người đầu tiên nhận
ra điểm không đúng, hắn nhìn tên đàn em phảng phất trong một giây biến thành tượng
đá bằng ánh mắt nghi hoặc: “Mày làm sao vậy? Ra tay đi!”
Hiển nhiên, hắn không nhận được câu trả lời nào, Đường Khả
Tri bất động thanh sắc nhìn đầu ngón tay của mình.
“Mày con mẹ nó đã làm gì?” Tên đầu lĩnh hồ nghi nhìn Đường
Khả Tri: “Mày đã làm gì Tiểu Hắc?”
Đường Khả Tri ngẩng đầu lộ ra biểu cảm đầy vô tội, giống
như cậu cũng chắng biết chuyện gì đã xảy ra.
“Mày, mày qua nhìn xem đi.” Tên đầu lĩnh đạp người bên cạnh,
hung tợn nhìn chằm chằm Đường Khả Tri: “Đừng để tao biết mày đang giở mánh khóe
gì, bằng không tao sẽ cho mày sống không bằng chết!”
Mánh khóe? Đường Khả Tri mặt không biểu cảm suy nghĩ —— cậu
chưa từng gọi thứ sức mạnh linh hồn này là “mánh khóe”.

Đăng nhận xét
0 Nhận xét