Chương 3: Đánh Mất
Toàn bộ sự việc xảy ra sau đó đều nằm
trong dự tính của Đường Khả Tri.
Cậu mượn tay lưu manh Tiểu Hắc, đem
những người còn lại thu nạp vào phạm vi khống chế của mình.
Sức mạnh linh hồn chỉ cần thông qua tiếp
xúc bên ngoài đơn giản là có thể hoàn toàn khống chế những người chưa từng tu
luyện loại năng lượng này.
Nhưng Đường Khả Tri bây giờ không thể sử
dụng toàn bộ sức mạnh vào thời điểm đỉnh cao của mình, chỉ mới khống chế bốn
người đã hao phí toàn bộ sức mạnh của cậu, thậm chí còn hơi chút quá sức.
“Các người muốn làm gì tôi?” Từ khí chất
bưu hãn của đám người này có thể đoán được thân phận bọn chúng không đơn giản,
vấn đề đầu tiên Đường Khả Tri hỏi chính là việc này.
“Thiếu gia cần người, bọn tôi muốn đem
cậu trói về.” Trả lời vấn đề này là tên đầu tiên bị Đường Khả Tri khống chế -
Tiểu Hắc, ý chí của hắn cực kì mỏng manh, sau khi nghe được nghi vấn của cậu
lập tức đứng ra trả lời.
“Trói về làm gì?” Đường Khả Tri tiếp tục
truy vấn.
Nhưng Tiểu Hắc hiển nhiên không biết đáp
án của vấn đề này, gã mờ mịt nhìn Đường Khả Tri, không nói gì, phản xạ có điều
kiện nhìn về phía tên đầu lĩnh đứng đằng sau.
Ý chí của đại hán đầu lĩnh hiển nhiên
mạnh hơn gã rất nhiều, chau mày giãy dụa một lúc lâu sau mới chậm rãi mở miệng:
“Thiếu gia cần người sống làm thức ăn cho tang thi.”
Ồ? Thức ăn cho tang thi? Không nghĩ tới
có thể nhận được đáp án như vậy, biểu cảm Đường Khả Tri có chút cười như không
cười, xem ra cậu đã xem nhẹ mức độ tàn khốc của thế giới này.
“Các người vì sao muốn bắt tôi?” Ánh mắt
Đường Khả Tri lay động: “Hoặc đổi cách nói khác… Tiêu chuẩn đánh giá kẻ yếu của
các người là gì?”
“Tên mặt trắng như cậu, lại chật vật như
thế, đương nhiên sẽ vào tầm ngắm.”Tên đầu lĩnh tiếp tục trả lời câu hỏi của
Đường Khả Tri.
Không trách Đường Khả Tri sẽ đưa ra câu
hỏi như vậy. Ở địa cầu mà cậu từng sống, tiêu chuẩn đánh giá độ mạnh yếu của
một người sẽ không liên quan đến thân thể của họ có cường tráng hay không, một
cô gái bề ngoài thoạt nhìn yếu đuối mong manh cũng có khả năng là cường giả có
sức ảnh hưởng đến cả thành phố.
“Tôi đã hiểu, tôi muốn dược phẩm trị
liệu vết thương, anh có thể tìm được không?” Đường Khả Tri nhận được đáp án
mình muốn, bắt đầu hướng câu hỏi về mục tiêu chính của mình.
“Dược phẩm rất khó kiếm được.” Chân mày
tên đầu lĩnh hơi nhíu lại: “Nhưng tôi vẫn còn một ít hàng trữ.”
“Đưa cho tôi.” Đường Khả Tri trực tiếp
ra lệnh: “Bảo vệ tôi là nhiệm vụ quan trọng nhất của các anh.”
Sức mạnh khủng bố nhất của sức mạnh linh
hồn là “Ngôn”, sau khi Đường Khả Tri dùng linh hồn của mình khống chế bọn người
này, mỗi một câu nói của cậu đều mang theo sức mạnh trói buộc, cậu vừa nói xong
những lời đó, lập tức chú định cả đời bọn họ đều sẽ bị sức mạnh “Ngôn” trói
buộc.
Sau khi ra mệnh lệnh, bọn người cùng
Đường Khả Tri ra khỏi con hẻm nhỏ, trên mặt đám người kia không thấy được bất
kì dị thường nào của người đang bị khống chế.
Đường Khả Tri đi ở phía sau cùng, bỗng
nhiên quay đầu liếc nhìn về hướng con hẻm nhỏ, không biết vì sao, ngay lúc này,
trong lòng cậu lại sinh ra một loại cảm giác không tốt lắm —— Thật giống như có
người đang nhìn trộm cậu.
Cũng may cảm giác này tựa hồ là ảo giác
của Đường Khả Tri, đến tận khi họ về tới khu an toàn, cậu vẫn không phát hiện
ra điểm gì khác thường, vì thế đành đem loại cảm giác bất an này đè xuống đáy
lòng.
Tay đầu lĩnh tên là Tưởng Lệ, là cấp
dưới của một người nào đó trong khu an toàn, cách vài ngày đều đến khu bình dân
bên ngoài khu an toàn bắt vài người về, cung cấp cho đám tang thi mà người hắn
gọi là thiếu gia nuôi.
Đường Khả Tri không có bất luận đánh giá
gì đối với loại hành vi này, thật ra thế giới của cậu so với thế giới này còn
tàn khốc hơn nhiều, đối với việc làm thoạt nhìn đã mất sạch nhân tính này cũng
không có ý tưởng gì lắm, ngược lại, cậu nổi lên một chút hứng thú với vị thiếu
gia có vẻ khá nhàm chán kia.
Tưởng Lệ hiển nhiên vẫn có một chút địa
vị, từ việc hắn có thể dễ dàng mang Đường Khả Tri vào khu an toàn đã chứng minh
điều đó, mà sau khi trở lại khu an toàn, hắn lại lấy ra một ít thuốc hạ sốt
được bảo quản cực kì tốt đưa cho Đường Khả Tri.
Toàn thân Đường Khả Tri hiện giờ phủ đầy
miệng vết thương, đặc biệt là bộ phận mấu chốt nào đó, Đường Khả Tri không phải
loại người sợ đau, tình huống chịu vết thương còn nghiêm trọng hơn bây giờ cậu
cũng đã trải qua nhiều rồi. Nhưng vết thương ở bộ phận kia… Đường Khả Tri lại
chưa từng nếm thử…
Vì vậy khi cởi quần cong lưng lại, bôi
thuốc trị thương vào bộ phận đó, cả khuôn mặt Đường Khả Tri đều đen lại, mà
hung thủ tạo nên dáng vẻ hiện giờ của cậu - An Tố, càng bị Đường Khả Tri khắc
sâu nhớ kĩ.
“Tưởng Lệ.” Mặc xong quần áo sạch mà
Tưởng Lệ cung cấp, Đường Khả Tri gọi người đang đứng ngoài cửa: “Anh vào đi,
tôi có chút việc muốn hỏi.”
“Vâng.” Nhất cử nhất động của Tưởng Lệ
cực kì bình thường, dù là người quen của hắn cũng chẳng thể nhìn ra chút manh
mối nào, chỉ có từ thái độ của hắn đối với Đường Khả Tri mới có thể nhìn ra một
hai điểm khác thường.
“Thiếu gia của anh nuôi tang thi ở đâu?”
Đường Khả Tri nhận đồ ăn mà Tưởng Lệ mang đến, cho vào miệng.
“Tầng hầm ở hậu viện quân khu.” Tưởng Lệ
trả lời.
“Hắn ta nuôi tang thi nhằm mục đích gì?”
Lương khô khô khốc chẳng ngon lành gì, nhưng Đường Khả Tri lại như được ăn sơn
hào hải vị, không lãng phí dù chỉ một chút.
“Cái này tôi cũng không biết.” Tưởng Lệ
khô khốc nói: “Nhưng có khả năng liên quan đến nghiên cứu hạng nhất.”
“Nghiên cứu?” Chân mày Đường Khả Tri
nhăn lại, ngay sau đó quyết định không lãng phí thời gian vào việc này —— tuy
rằng trực giác nói cho cậu biết, chuyện này chắc chắn sẽ gây hứng thú cho cậu,
nhưng việc cấp bách hiện tại là sớm giải quyết tên An Tố hại chết Lục Chí Dao.
“Anh có biết An Tố không?” Đường Khả Tri
hỏi.
“Biết.” Đối với câu hỏi của Đường Khả
Tri, Tưởng Lệ trả lời một cách cực kì cứng nhắc.
“Hắn ta… Tình huống hiện giờ thế nào?”
Đường Khả Tri uống một ngụm nước.
“Ba ngày trước, hắn ta đính hôn cùng Cố
gia.” Tưởng Lệ nói: “Tôi đi cùng với thiếu gia.”
“……” Thời điểm Đường Khả Tri nghe hai
chữ “đính hôn” đột nhiên cảm thấy trái tim đau nhức một hồi, tựa như bị một vật
bén nhọn hung hăng đâm mạnh, rồi lại bồi thêm một chém, đau đến mức tầm mắt cậu
biến thành một màu đen, ngay cả hô hấp cũng khó khăn.
“Cậu làm sao vậy?” Tưởng Lệ hiển nhiên
đã đem câu “Bảo vệ tôi, là nhiệm vụ quan trọng nhất của các anh” khắc sâu trong
lòng, nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Đường Khả Tri liền vội vàng tiến lên đỡ
cậu.
“Không sao.” Đường Khả Tri trầm mặc hồi
lâu, chờ đợi thân thể không khỏe hoàn toàn khôi phục, mới nhàn nhạt mở miệng:
“Quan hệ giữa An Tố và thiếu gia của anh là thế nào?”
“Quan hệ hời hợt.” Tưởng Lệ trả lời một
cách bảo thủ: “Thiếu gia không thích hắn.”
Đường Khả Tri lại im lặng, cậu hiểu rõ
phản ứng vừa rồi của thân thể không liên quan đến bản thân mình, mà là oán niệm
của Lục Chí Dao đã chết. Người mình yêu như sinh mạng lại là hung thủ hại chết
chính mình, kết quả như vậy, không phải ai cũng có thể chấp nhận được.
“À.” Cũng không biết là tác dụng phụ
cũng thuốc hay là vì tiêu hao sức mạnh linh hồn, Đường Khả Tri cảm thấy mệt mỏi
vô cùng, cậu ngáp một cái, rũ mắt: “Anh cứ đi làm việc của mình đi, tôi ngủ một
lát.”
“Vâng.” Tưởng Lệ gật đầu, lui ra ngoài,
để lại một mình Đường Khả Tri.
Giường không mềm lắm, nhưng Đường Khả
Tri nằm trên lại thấy cực kì thoải mái, tuy rằng toàn thân đau nhức, lại chẳng
mảy may ảnh hưởng đến tâm tình khá tốt của cậu.
Không có người nào khi đã bị tử thần ghé
thăm lại đạt được một cuộc sống mới mà cảm thấy mình không may mắn.
Từ trí nhớ của Lục Chí Dao nhìn thấy sự
tốt đẹp của thế giới này, có bầu trời xanh lam, dòng nước chảy xanh biếc, cây
cối xanh tươi, mọi sinh vật tràn ngập sinh cơ và sức sống. Khác hẳn với thế
giới trước kia của cậu, đen tối, lạnh băng, tất cả đều là quái vật to lớn và
mùi hương hư thối, ngay cả ánh mặt trời cũng là hàng xa xỉ.
Vươn tay che khuất mắt mình, khóe miệng
Đường Khả Tri gợi lên độ cong ôn nhu —— Thẩm Lăng à Thẩm Lăng, đáng thương cho
anh muốn giết tôi muốn đến điên rồi, đến khi anh ra tay, tôi lại tới một thế
giới khác tiếp tục cuộc sống của mình, nói cho cùng, anh rốt cuộc vẫn là thất
bại.
“Ngủ.” Cảm giác mệt mỏi khiến hai mắt
Đường Khả Tri dần nhắm lại, cậu co người lại một góc, đem chăn trùm chặt kín
lên người, lâm vào cơn ngủ sâu từ lâu đã không được nếm trải.
Nhưng giấc ngủ cảm giác như yên ắng này
lại không thuận lợi như cậu tưởng, Đường Khả Tri mơ một giấc mộng chẳng thoải
mái gì cho cam.
Trong mơ, cậu về lại địa cầu không có
ánh mặt trời kia, chung quanh đều là côn trùng dị hóa, còn có tiếng khóc làm
người ta đau đầu.
Đến khi cậu nghe rõ tiếng khóc kia, mới
giật mình phát hiện —— Người đang khóc kia, lại chính là Thẩm Lăng…
“Đường Khả Tri, tên khốn nhà em, em mẹ
nó làm sao có thể chết… em mẹ nó…” Trong lòng Thẩm Lăng ôm một thi thể đã đứt
thành đôi, ngữ khí tuyệt vọng mà thê lương.
Đường Khả Tri đứng nhìn từ xa, muốn nói
gì đó, lại phát hiện bản thân ngay cả một thanh âm cũng không phát ra được…
“A…… Em đã chết, tinh cầu này cũng sắp
xong rồi.” Thẩm Lăng cũng không khóc bao lâu, anh rất nhanh liền lảo đảo đứng
lên, vẫn ôm thi thể rách nát của Đường Khả Tri: “Kiếp sau nhất định phải đầu
thai cho tốt… Đừng lại đến nơi này.”
Ha, không nghĩ tới người này còn khóc vì
mình? Đường Khả Tri nhìn người đứng đầu tinh cầu mặt đầy nước mắt, trong lòng
cảm thấy một loại chua xót kì lạ và… Vui mừng.
Sẽ có một thời điểm mà sức mạnh linh hồn
hoàn toàn bị thanh trừ, đó chính là thời điểm người sở hữu sức mạnh linh hồn đó
chết đi.
Đường Khả Tri biết sức mạnh linh hồn của
mình cực kì mạnh, mạnh đến mức nếu cậu không chết, sẽ có cơ hội khống chế toàn
bộ tinh cầu.
Thẩm Lăng làm người lãnh đạo tinh cầu
hiển nhiên sẽ không cho phép chuyện như vậy xảy ra, vì vậy Đường Khả Tri… Cần
phải chết.
Hiện giờ cậu xem như đã chết, Thẩm Lăng
cuối cùng cũng nên thở ra một hơi. Đường Khả Tri vô tâm vô phế nghĩ, nhưng bây
giờ cậu sắp sửa lại đi gây họa cho một tinh cầu khác, nhưng trên tinh cầu đó,
lại không có một người tên là Thẩm Lăng.
Đăng nhận xét
0 Nhận xét