Chương 4: Vương Diệc Bạch
Edit | Beta: Mạc
Chương 4: Vương Diệc Bạch
Từ miêu tả của Tưởng Lệ, Đường
Khả Tri đã cảm thấy vị thiếu gia trong miệng hắn có thân phận không đơn giản,
nhưng đến tận khi cậu gặp mặt người kia mới phát hiện, ba chữ không đơn giản
hoàn toàn không thể dùng để hình dung người này.
Không có nguyên nhân nào
khác, Đường Khả Tri có thể nhìn thấy rõ ràng một lớp ánh sáng màu lam bao quanh
thân thể vị thiếu gia kia, ánh sáng này Đường Khả Tri vô cùng quen thuộc… Ánh
sáng này đại biểu cho một loại sức mạnh khác tiềm ẩn trong thân thể người này.
Căn cứ theo kí ức của Lục Chí Dao ở thế giới này, sức mạnh đó có tên là dị
năng.
Tên của vị thiếu gia nọ là
Vương Diệc Bạch, con trai duy nhất của tướng quân quân khu, xuất thân cao quý,
lại thêm dị năng mà hắn sở hữu, địa vị của hắn tại khu an toàn hiển nhiên không
tầm thường. Với những lợi thế ấy, lại thêm dã tâm của mình, thế lực của Vương
Diệc Bạch tại khu an toàn đã cắm sâu khó gỡ, có thể nói là người không thể đắc
tội nhất ở khu an toàn.
Ban đầu Đường Khả Tri nghĩ
tới việc dùng sức mạnh linh hồn khống chế Vương Diệc Bạch để đạt được mục đích,
nhưng cậu đã sớm nghĩ tới chuyện này có lẽ sẽ không thuận lợi. Dưới tình huống
bình thường, người có địa vị càng cao lại có ý chí càng mạnh, đặc biệt là quân
nhân, ý chí mạnh mẽ của họ làm Đường Khả Tri không có ý định động thủ.
Đến khi nhìn thấy tầng ánh
sáng dày màu lam xung quanh Vương Diệc Bạch, Đường Khả Tri xem như dập tắt ý
nghĩ ban đầu của mình, cậu rõ ràng với trạng thái thân thể của mình hiện giờ ra
tay với Vương Diệc Bạch chẳng khác gì tìm đường chết.
Nhưng mà cứ buông tay như vậy
sao? Đương nhiên không có khả năng, Đường Khả Tri rõ ràng, muốn giết chết An Tố,
Vương Diệc Bạch là đạo cụ nhanh gọn nhất có thể lợi dụng.
“Tưởng Lệ.” Vương Diệc Bạch
là người có khuôn mặt anh tuấn, sống mũi cao thẳng, là loại tuấn mỹ mang theo
khí tức băng lãnh, nhưng hiện tại tâm tình hắn hiển nhiên chẳng tốt đẹp gì,
nhìn cấp dưới vẫn luôn im lặng đứng trước mặt mình, lạnh lùng nói: “Cậu đây là
muốn phản bội tôi?”
“Thiếu gia……” Tưởng Lệ muốn
giải thích, lại không nói nên lời, sau khi bị sức mạnh linh hồn của Đường Khả
Tri xâm nhập, nếu không có sự cho phép của Đường Khả Tri, hắn căn bản không thể
lộ ra tin tức của Đường Khả Tri trước bất kì ai.
Nghe Tưởng Lệ ngập ngừng, sắc
mặt Vương Diệc Bạch càng tệ hơn, hắn hừ lạnh một tiếng, trực tiếp ném li nước
trên tay xuống đất, mặt không chút thay đổi nói: “Tôi cho cậu một cơ hội cuối
cùng.”
“……” Tưởng Lệ vẫn tiếp tục
trầm mặc.
“Vương thiếu, ngài không cần
ép hắn, hắn sẽ không nói.” Đường Khả Tri ở phía sau nghe hồi lâu, biết là nếu cứ
tiếp tục như thế Tưởng Lệ không chừng có thể bị Vương Diệc Bạch trực tiếp giết
chết, người này là trợ lực cậu vất vả lắm mới thu được, cứ như vậy chết đi cũng
có chút đáng tiếc.
“Cậu là ai?” Vương Diệc Bạch
không mang bảo tiêu đến, hiển nhiên rất tự tin với thực lực của mình, Đường Khả
Tri đột nhiên xuất hiện cũng không làm hắn căng thẳng.
“Tôi là Lục Chí Dao.” Từ
trong trí nhớ của Lục Chí Dao, Đường Khả Tri biết được cậu ta ở khu an toàn
cũng có chút thanh danh, vì thế lập tức báo ra tên này.
“Là cậu?” Vương Diệc Bạch
hiển nhiên đã từng nghe qua cái tên này, ánh mắt nhìn Đường Khả Tri tức khắc
thay đổi, từ ánh mắt không có hảo ý trở thành miệt thị trêu tức: “Không nghĩ tới
cậu lại còn sống… Chậc chậc, An Tố cũng thật là đủ mềm lòng.”
“Anh có thể coi như tôi đã
chết.” Nếu Lục Chí Dao chân chính ở đây nhìn thấy ánh mắt miệt thị của Vương Diệc
Bạch chắc hẳn khó có thể bình tĩnh, nhưng hiện tại người đứng ở đây là Đường Khả
Tri căn bản thờ ơ với ánh mắt của Vương Diệc Bạch: “Tôi muốn cùng anh làm một vụ
giao dịch.”
“Giao dịch gì?” Vương Diệc
Bạch nghe đến đây như thể nảy sinh ra hứng thú gì, nói thẳng: “Vừa trèo lên giường
cấp dưới của tôi lại muốn trèo lên giường của tôi? Nhưng mà Lục Chí Dao, tôi đối
với thân thể rách nát của cậu căn bản không có hứng thú.”
“Anh nghĩ nhiều rồi.” Đường
Khả Tri nhếch nhếch khóe miệng, nở nụ cười: “Tôi giúp anh giết An Tố, anh giúp
tôi rời khỏi nơi này, thế nào?”
“……Cái gì?” Nụ cười trêu tức
trên mặt Vương Diệc Bạch biến mất, khôi phục lại khuôn mặt không chút biểu cảm.
“Tôi nói.” Đường Khả Tri nhấn
mạnh từng chữ: “Tôi giúp anh giết An Tố, anh giúp tôi rời khỏi nơi này.”
“Cậu? Giết An Tố?” Cứ như vừa
nghe được câu chuyện nực cười hoang đường, Vương Diệc Bạch trực tiếp đứng dậy
cười haha, càng cười càng lớn tiếng: “Chỉ bằng phế vật như cậu, còn muốn giết
An Tố?”
“…” Đường Khả Tri mạc danh
kì diệu sinh ra cảm giác bất đắc dĩ, cậu nhìn Vương Diệc Bạch điên cuồng cười,
đột nhiên có cảm tưởng muốn đốt một điếu thuốc chờ hắn cười xong lại tiếp tục
thương lượng.
“Chuyện cười này không đáng
cười đâu.” Vương Diệc Bạch liếc mắt về phía Tưởng Lệ đứng ở một bên: “Cậu sẽ
không nghĩ rằng lên được giường của Tưởng Lệ rồi là có thể cùng tôi nói chuyện
cười chứ?”
“Anh suy nghĩ nhiều rồi.” Đường Khả Tri nhún vai, đi về hướng
Vương Diệc Bạch: “Tôi thật sự nghiêm túc bàn chuyện với anh, anh cần gì phải
như vậy?”
“Cậu có tư cách gì cùng tôi bàn chuyện?” Vương Diệc Bạch
dùng ánh mắt như nhìn người chết nhắm vào Đường Khả Tri: “An Tố không giết cậu,
cậu lại cố tình tới trước mặt tôi tìm chết.”
“……” Đường Khả Tri không nói tiếp với Vương Diệc Bạch, cậu
biết, nếu chỉ nói suông, cậu sẽ không thể lấy được sự tin tưởng của Vương Diệc
Bạch, nếu đã như vậy……
“Cậu!” Thời điểm bị Đường Khả Tri chạm vào bả vai, phản ứng
đầu tiên của Vương Diệc Bạch là hất tay Đường Khả Tri ra, nhưng sự việc phát
sinh tiếp theo lại làm Vương Diệc Bạch trong lúc nhất thời ngây ngẩn cả người.
Tựa như có một cơn Đại hồng thủy quét qua, cảnh vật trước mắt
Vương Diệc Bạch đều đột nhiên biến mất, chỉ còn lại một màu vàng chóe làm người
ta hoa mắt, mang theo cảm giác sắc bén động lòng người, tựa như có một thanh
đao sắc nhọn đâm thẳng về phía hắn.
Hình ảnh như vậy chỉ có trong chớp mắt, lại khiến sau lưng
Vương Diệc Bạch ướt đẫm mồ hôi.
“Cậu là ai!” Sau khi ảo giác biến mất, Vương Diệc Bạch đột
nhiên đứng lên, ánh mắt nhìn Đường Khả Tri không hề có ý tốt, tựa như chỉ cần
phát hiện điều gì bất thường sẽ lập tức ra tay.
“Tôi là Lục Chí Dao.” Đường Khả Tri biết Vương Diệc Bạch
nhìn thấy điều gì, cậu cũng rõ ràng, cảnh tượng như vậy chắc chắn sẽ làm Vương
Diệc Bạch thất kinh.
Nhưng Đường Khả Tri tuyệt đối sẽ không để Vương Diệc Bạch biết……
Với trạng thái của cậu hiện tại, duy trì cảnh tượng kia vài giây cũng đã là cực
hạn.
“Tôi biết anh đang lo lắng cái gì.” Đường Khả Tri cười cười:
“Nhưng tôi chỉ muốn cùng anh làm một vụ giao dịch, không có ý gì khác.”
Là dị năng hệ tinh thần, Vương Diệc Bạch đưa ra phán đoán đầu
tiên, lại nhìn thiếu niên nhìn qua có vẻ yếu ớt trước mắt, rốt cuộc cũng rũ sạch
sự coi khinh trước đó. Ở thế giới này, dị năng khó đối phó nhất chính là dị
năng hệ tinh thần.
“Cấu muốn giết An Tố?” Vương Diệc Bạch vẻ mặt âm tình bất định,
hiển nhiên đã từng nghe về những chuyện phong lưu giữa Lục Chí Dao và An Tố,
cũng biết An Tố phản bội Lục Chí Dao, nhưng Lục Chí Dao cứ vậy mà tìm đến trước
cửa như thế, lại làm hắn trong lúc nhất thời sinh ra chút đắn đo nghi kỵ.
“Đúng vậy.” Đường Khả Tri điềm nhiên trả lời, giết chết An Tố,
có thể nói là hoàn thành di nguyện cuối cùng của Lục Chí Dao.
“Sao cậu biết tôi sẽ giúp cậu? Lỡ như tôi và An Tố là đồng
minh thì sao?” Vương Diệc Bạch nghiêm túc nhìn Đường Khả Tri.
“Anh và An Tố đương nhiên không phải là đồng minh.” Đối với
kĩ xảo của nhóm người “cao tầng”, Đường Khả Tri đương nhiên rõ như lòng bàn
tay: “Khu an toàn không cần hai người lãnh đạo”.
“……” Vương Diệc Bạch không nói gì.
“Kỳ thật anh cũng không cần làm gì quá nhiều”. Đường Khả Tri
nói: “Anh chỉ cần giúp tôi tiếp cận hắn là được, việc kế tiếp, tôi có thể tự
mình xử lý ổn thỏa.”
Vương Diệc Bạch trầm ngâm nhìn Đường Khả Tri, tựa như suy
tính về tính khả thi theo lời của cậu, kỳ thật Đường Khả Tri đoán không sai, hắn
và An Tố, sớm muộn gì cũng sẽ có một trận chiến, mà hiện tại…… Người trước mắt
này, có vẻ như thật sự có thể lợi dụng được.
“Thế nào?” Đường Khả Tri nói: “Anh đồng ý không?”
“Tôi sẽ không chịu trách nhiệm cho sự an nguy của cậu.”
Vương Diệc Bạch nheo mắt, thoạt nhìn như một con sói ranh mãnh: “Dù cho cậu có
chết trước mặt tôi, tôi cũng sẽ không ra tay cứu cậu.”
“Dĩ nhiên.” Đường Khả Tri căn bản không trông cậy vào việc
Vương Diệc Bạch có thể giúp được gì cho cậu: “Tôi đồng ý.”
“Được.” Vương Diệc Bạch như suy tư liếc mắt nhìn Đường Khả
Tri, ngay sau đó đứng lên: “Giải trừ dị năng hệ tinh thần trên người tôi.”
“Được.” Đường Khả Tri ngoài miệng khẳng khái đáp ứng, trong lòng
lại thở dài —— cậu biết, Tưởng Lệ bây giờ chỉ sợ là không còn cách nào có thể
tiếp cận Vương Diệc Bạch, chiếu theo tính cách của Vương Diệc Bạch, chỉ cần có
một chút hoài nghi cũng sẽ không lấy an nguy của bản thân ra mạo hiểm.
“Tôi kỳ thật rất tò mò An Tố sẽ có biểu cảm gì nếu thấy cậu
xuất hiện.” Sau khi thỏa thuận xong, Vương Diệc Bạch cũng không thèm để ý mà lộ
ra biểu cảm đầy ác ý: “Hẳn sẽ bị dọa nhảy dựng nhỉ?”
“Đại khái là vậy.” Đường Khả Tri cũng không để ý lắm, nói:
“Nếu như có thể, để tôi tiếp cận An Tố càng sớm càng tốt.”
Cậu cũng không muốn tiếp tục ở lại đây, thay vì phí thời
gian giao tranh với mấy con cáo già này, còn không bằng ra ngoài nhìn ngắm cảnh
vật…… Tuy rằng cảnh vật ngoài đó cũng không hoàn mỹ gì.
“Đương nhiên.” Vương Diệc Bạch nói: “Chuyện tôi đã đáp ứng, tôi chưa bao giờ nuốt lời.”

Đăng nhận xét
0 Nhận xét