Mạc
Chương 5: Thử
Beta | Edit: Mạc
Chương 5: Thử
Xuất hiện trước mắt Đường Khả Tri là một căn phòng rất lớn làm bằng pha lê.
Căn phòng này không có mái nhọn, bốn phía xung quanh được bao phủ bởi nhiều lớp dây thép và đường dây cao thế, chỉ chừa một lối nhỏ để ra vào.
Bởi vì pha lê trong suốt, Đường Khả Tri nhìn thấy được rõ ràng thứ gì bên trong căn phòng này —— hai sinh vật cực kì quái lạ.
Tuy rằng kết hợp với lời của Tưởng Lệ, Đường Khả Tri đã biết hai sinh vật trước mắt có khả năng cao là liên quan đến tang thi, nhưng bây giờ thấy được, lại phát hiện hai sinh vật này vậy mà có sự khác biệt rất lớn so với tang thi. Bề ngoài chúng không khác gì con người bình thường, nhưng da lại mang màu xám quỷ dị , giống như tro tàn sau khi bị thiêu đốt, không khỏi khiến người khác sinh ra cảm giác không thoải mái khi nhìn vào.
Tuy nhiên thứ làm Đường Khả Tri kinh ngạc không phải là điểm này, nguyên nhân cậu kinh ngạc chính là —— hai sinh vật này, có vẻ như có được trí tuệ.
“Đây là phát hiện mới nhất của tôi.” Vương Diệc Bạch không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở sau lưng Đường Khả Tri, khác với lần đầu tiên gặp mặt, lúc này hắn mặc một chiếc áo sơmi trắng, bớt đi vài phần âm trầm, lại thêm vào đó một chút đứng đắn.
“Phát hiện gì?” Đường Khả Tri bây giờ có chút không hiểu rõ Vương Diệc Bạch rốt cuộc muốn làm cái gì, mặc dù cậu muốn hợp tác cùng Vương Diệc Bạch, nhưng lại không nghĩ đến Vương Diệc Bạch sẽ đưa cậu về quân khu, còn để cậu nhìn thấy những sinh vật thuộc diện cơ mật này.
“Còn không phải là nằm ở ngay trước mắt cậu sao.” Vương Diệc Bạch liếc mắt nhìn Đường Khả Tri, vươn tay gõ gõ vách tường pha lê, sau đó kề sát mặt lên đó, dùng một loại ngữ khí làm người ta sởn tóc gáy, nói: “Nhìn xem, sinh vật đẹp đẽ đến nhường nào…… Ôi, thật làm người ta mê muội.”
“……” Đường Khả Tri khóe miệng nhếch nhếch, ngay từ đầu cậu đã cảm thấy tên Vương Diệc Bạch này hơi có tố chất thần kinh, bây giờ lại càng chắc chắn với suy nghĩ của mình —— chờ giết An Tố xong rồi phải nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Đường Khả Tri vẫn còn đang tự hỏi về tiền đồ tương lai của mình thì một tiếng vang lớn đánh gãy mạch suy nghĩ của cậu.
Đường Khả Tri kinh ngạc ngẩng đầu, phát hiện hai sinh vật vừa rồi còn ở ngay giữa căn phòng pha lê mà bây giờ lại đang dùng sức đánh sâu vào vách tường trước mặt Vương Diệc Bạch, không những thế, biểu cảm trên gương mặt chúng mang theo căm ghét và hận thù!
“…… Đây là?” Đường Khả Tri tuy rằng không bị một màn bất ngờ này dọa sợ, nhưng lại có một vài phần cảm xúc kinh ngạc.
“Bọn chúng rất thông minh.” Vương Diệc Bạch có vẻ như đã sớm quen với việc này, đối với chuyện xảy ra trước mắt căn bản thờ ơ: “Hừm, vì nghiên cứu bọn chúng, tôi cũng tốn không ít sức lực đâu.”
Đường Khả Tri yên lặng nghe, cũng không trả lời hắn, cậu biết có một số chuyện không phải là chuyện cậu nên biết.
“Được rồi, xem xong bảo bối của tôi rồi.” Vương Diệc Bạch nhìn hai sinh vật phía sau vách tường vẫn đang kích động, lại nhìn qua Đường Khả Tri, nói: “Bây giờ đến lượt cậu.”
“Anh có ý gì?” Lông mày Đường Khả Tri nhăn lại.
“Ý của tôi là…” Ý cười trên mặt Vương Diệc Bạch dần dần phai nhạt, trở về gương mặt như lần đầu gặp Đường Khả Tri : “Nếu cậu muốn giết An Tố, ít nhất cũng phải biểu diễn cho tôi xem một chút thực lực của mình chứ.”
“Ồ? Tôi còn tưởng rằng anh đã được lĩnh giáo rồi.” Đường Khả Tri hơi hơi nheo lại mắt —— Cậu đã sớm biết tên Vương Diệc Bạch này khẳng định không phải hạng tốt lành gì.
“Ồ” Vương Diệc Bạch nghe vậy, trên mặt lộ ra biểu tình trào phúng: “Cậu cảm thấy, khi An Tố nhìn thấy cậu cũng sẽ không phòng bị như tôi lúc đó sao? Nếu tôi đoán không sai, tinh thần lực của cậu hẳn cần phải tiếp xúc thân thể mới thi triển được nhỉ?”
“À.” Đường Khả Tri cuối cùng đã hiểu ý của Vương Diệc Bạch, thì ra là hắn sợ mình không đủ sức, không chỉ không giết được An Tố mà ngược lại còn kéo hắn xuống hố?
“Vì vậy...” Vương Diệc Bạch lộ ra vẻ tươi cười đầy ác ý.
“Vì vậy?” Đường Khả Tri không cười, cậu nhìn ánh mắt miệt thị của Vương Diệc Bạch, nhàn nhạt hỏi: “Anh muốn thử thế nào?”
Xxxxxxxxxxxxxxxxx
Đường Khả Tri ở thế giới trước đây vẫn luôn là người sở hữu giá trị vũ lực cao đến biến thái.
Cậu không chỉ có sức mạnh linh hồn có thể khống chế người khác, mà còn sở hữu thương pháp không tầm thường, quan trọng nhất là —— chỉ cần cậu muốn, cậu có thể chạm vào kẻ địch.
Chỉ cần có sự tiếp xúc thân thể, sức mạnh linh hồn sẽ được kích phát ra một cách mạnh mẽ nhất, vì vậy sự tồn tại của Đường Khả Tri ở thế giới kia làm tất cả mọi người phải kiêng kỵ, thậm chí còn là mối đe dọa đối với người bạn đó, cuối cùng chết trong tay hắn.
Mà hiện tại, Đường Khả Tri thậm chí còn chẳng thể phát ra một phần ngàn năng lượng lúc trước.
Lục Chí Dao quá yếu.
Thân thể thiếu niên quá yếu ớt, sự hưởng thụ từ nhỏ đến lớn làm bản năng sinh tồn của cậu thoái hóa tới cực điểm, với vóc dáng 1m75 này, nếu Lục Chí Dao phải tham gia trận chiến này, Đường Khả Tri bảo đảm cậu ta sẽ chết không kịp ngáp.
Nhưng hiện tại đã khác……
Đường Khả Tri nhìn người đàn ông đối diện đang cười khinh miệt mình, lại nở nụ cười tốt tính.
“Thạch Khánh, đừng khinh địch.” Vương Diệc Bạch nhìn như đang nhắc nhở thuộc hạ, lại lộ ra biểu cảm hứng thú, chẳng khác nào đang ở đấu thú trường nhìn một trận chiến chẳng quan trọng gì.
“Vâng, thiếu gia.” Người đàn ông tên Thạch Khánh cao gần 2 mét, cơ bắp trên cánh tay lộ ra bên ngoài áo thum, vừa nhìn đã biết là nhân vật không dễ trêu chọc.
Mà thân hình gầy yếu của Đường Khả Tri ở trước mắt người xem lại càng giống như đứa trẻ chẳng có sức uy hiếp, chỉ cần trở bàn tay là có thể nghiền áp.
Thạch Khánh hiển nhiên không để tâm đến lời nhắc nhở của Vương Diệc Bạch, gã tiến lên vài bước, công kích Đường Khả Tri.
Đường Khả Tri cũng không trực tiếp chạm vào Thạch Khánh, cậu chưa biết gì về gã , cũng rõ ràng rằng một khi bị Thạch Khánh nắm trúng điểm yếu hại sẽ chẳng thể trở mình, hơn nữa bây giờ sức mạnh linh hồn của cậu vẫn còn quá yếu, căn bản không nắm chắc có thể một kích đắc thủ đối với đối thủ có ý chí cứng rắn.
Vì thế…… Biện pháp tốt nhất hiện tại là, câu giờ.
Câu giờ đến khi Thạch Khánh mất đi kiên nhẫn, đến khi ý chí của gã dao động, đến khi bản thân có thể nắm chắc mà ra tay.
Thời điểm Đường Khả Tri khống chế thân thể này đã cảm nhận được cảm giác lực bất tòng tâm, cậu có thể miễn cưỡng né tránh công kích của Thạch Khánh, nhưng lại phát hiện ra một vấn đề làm người ta đau đầu: thể lực.
Thạch Khánh cực kỳ bất ngờ với việc Đường Khả Tri nhìn qua không chịu nổi một đòn lại có thể né tránh công kích của gã, biểu cảm xuất hiện một giây đình trệ, nhưng gã rất nhanh đã phản ứng lại, tiếp tục nghiêm túc công kích.
Đường Khả Tri có thể thấy rõ ràng động tác của Thạch Khánh, đầu cậu nghiêng qua một góc nhỏ, né tránh nắm đấm của gã, lại lùi về sau một bước, né tránh cú đá của gã. Những động tác này nhìn qua chẳng có gì xuất sắc, nhưng chỉ có Thạch Khánh đang đối chiến cùng Đường Khả Tri mới có thể nhận thấy áp lực mà cậu mang lại.
Đúng vậy, áp lực.
Đường Khả Tri đã trải qua hàng trăm ngàn trận chiến hiển nhiên không phải kẻ ăn chay, cậu không đánh bại được Thạch Khánh, nhưng gã cũng chẳng thể đánh gục được cậu, hành động như vậy chỉ có thể tiêu hao thể lực của Đường Khả Tri, nhưng lại mang đến cho Thạch Khánh sự đả kích về tinh thần rất lớn.
Bị một thằng nhóc nhìn qua giống như con khỉ gầy yếu vờn qua vờn lại ngay trước mặt ông chủ của mình là một chuyện mất mặt cỡ nào chứ? Một trận chiến lẽ ra phải kết thúc nhanh gọn lại kéo dài thành như thế, những cú đấm của Thạch Khánh càng lúc càng nhanh, biểu cảm cũng mang theo một tia nôn nóng rõ ràng, hiển nhiên là đang nóng nảy.
Vương Diệc Bạch ở một bên bất động thanh sắc đánh giá hai người, nhìn động tác của Thạch Khánh, mày hơi hơi nhăn lại, kẻ trong cuộc thì mê, kẻ bàng quan lại tỉnh, hắn đương nhiên hiểu được tính toán của Đường Khả Tri.
Mà Đường Khả Tri nhìn qua có vẻ chật vật né tránh công kích của Thạch Khánh lại biết rằng cơ hội mà mình chờ đợi đã đến, thể lực của cậu đã bắt đầu theo không kịp tốc độ của đầu não, rất nhiều lần bị kình phong từ nắm đấm sắc bén của gã sướt qua da mặt.
Nhưng cũng đã đủ rồi.
Đường Khả Tri có thể nhận thấy sự thay đổi trong từng đường quyền của Thạch Khánh, gã đã mất đi sự bình tĩnh và trấn định ban đầu, thời gian dài như vậy mà vẫn không hạ gục được thiếu niên nhìn qua yếu ớt, đối với nội tâm của gã đã tạo thành ảnh hưởng xấu khó có thể làm ngơ.
Đường Khả Tri cẩn thận quan sát từng động tác của Thạch Khánh, bắt đầu tìm cho mình một cơ hội thích hợp.
Thạch Khánh chưa bao giờ nghĩ tới mình vậy mà sẽ có ngày này, đánh hơn hai mươi phút mà ngay cả góc áo của người trước mắt vẫn chưa đụng tới, thân thể thoạt nhìn gầy yếu như thế, lại một lần rồi lại một lần lợi dụng cách di chuyển quỷ dị né tránh công kích của mình.
Nếu như bình thường, Thạch Khánh lúc này có lẽ sẽ tĩnh tâm lại cân nhắc kĩ càng một phen, nhưng bây giờ lại có ông chủ như Vương Diệc Bạch trực tiếp đứng bên cạnh xem, dáng vẻ vô lực của bản thân lại bị nhìn thấy, đây không phải là lúc đế gã có thể bình tâm suy xét lại.
Tiếp theo đó, Thạch Khánh càng thêm nóng nảy.
Đây chính là cơ hội mà Đường Khả Tri vẫn đang tìm kiếm, cậu nhìn biểu cảm thất thần thấy rõ của Thạch Khánh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, sau đó không chút do dự dùng tay đỡ lấy nắm đấm của Thạch Khánh!
Đánh trúng! Thạch Khánh tại thời điểm cảm thấy được mình đánh trúng thứ gì đó lộ ra nụ cười kinh hỉ, nhưng nụ cười duy trì chưa đến một giây đồng hồ đã biến mất vô tung vô ảnh —— gã chỉ còn nhìn thấy một thứ ánh sáng màu vàng chói.
Thời điểm Đường Khả Tri dừng động tác, Thạch Khánh đã hoàn toàn không thể cử động.
“A…… Mệt chết.” Trên trán đã bị che kín bởi mồ hôi, Đường Khả Tri cực kì không có hình tượng trực tiếp ngồi bệt xuống đất.
“Xuất sắc.” Vương Diệc Bạch vỗ vỗ tay: “Tôi thật sự không nghĩ tới cậu có thể đánh đến mức độ này.”
“Tôi cũng không nghĩ tới.” Đường Khả Tri nằm trên mặt đất nhìn bầu trời xanh thẳm, thở hổn hển —— không nghĩ tới, đời này mình lại có thể có một ngày chật vật đến thế.
“Tôi bắt đầu chờ mong màn biểu diễn của cậu rồi, Lục Chí Dao.” Vương Diệc Bạch nói xong câu này, xoay người rời đi, để lại Thạch Khánh vẫn đang đứng bất động và Đường Khả Tri nằm ngả ra đất.

Đăng nhận xét
0 Nhận xét