Mạc
Chương 6: Ám Sát
Edit|Beta: Mạc
Chương 6: Ám sát
Sau khi nhận được sự tin tưởng của Vương Diệc Bạch, Đường Khả Tri rốt cuộc cũng có thể đạt được cuộc sống như một con sâu gạo ở khu an toàn.
Khác với thế giới trước kia, cậu không cần lãng phí phần lớn thời gian để tìm kiếm đồ ăn và nơi ở an toàn, càng không cần đề cao cảnh giác trong bóng tối vô hạn.
Ở căn cứ khu an toàn của quân đội, Đường Khả Tri chỉ ăn loại lương khô bình thường nhất, nhưng loại đồ ăn có vẻ như cực kì bình thường ở thế giới này, ở thế giới kia lại là vật phẩm quý giá khó mà có được.
Thực ra có rất nhiều thời điểm bạn cảm thấy mình chẳng hạnh phúc gì, nhưng bạn lại không biết rằng có rất nhiều người so với bạn còn bất hạnh hơn.
Có đồ ăn và sự an toàn tối thiểu nhất được bảo đảm, Đường Khả Tri bắt đầu làm chuẩn bị cho kế hoạch ám sát An Tố của mình. Từ kí ức của Lục Chí Dao, cậu biết được thói quen sinh hoạt của An Tố và sở thích của hắn, sau đó vạch ra một kế hoạch không quá phức tạp.
Vốn dĩ cũng không cần kế hoạch phức tạp gì, bởi vì chỉ cần cậu có thể đến gần An Tố, hắn nhất định phải chết, chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi. Mà cái quan trọng ở đây chính là: Làm sao có thể an toàn rời đi sau khi giết hắn.
Vấn đề này thật sự là một vấn đề làm người ta đau đầu, Đường Khả Tri cân nhắc một lúc lâu sau, cuối cùng nghĩ ra một đáp án —— cậu có thể lợi dụng khoảng thời gian chênh lệch giết chết An Tố để trốn thoát.
Cách thời điểm hôn lễ của An Tố và Cố Nhã Mạn càng ngày càng gần, Đường Khả Tri cũng bắt đầu làm bước chuẩn bị cuối cùng.
“Ăn táo không?” Tuy rằng dùng ngữ khí như dò hỏi, Vương Diệc Bạch lại ném quả táo qua ngay trước khi hỏi, nhìn thiếu niên trước mặt mình thu dọn hành lý, không che dấu được sự hứng thú trong ánh mắt.
Vương Diệc Bạch ban đầu thật sự không đem Lục Chí Dao để vào mắt, ngay cả khi biết Lục Chí Dao có dị năng hệ tinh thần, hắn vẫn xem thiếu niên nhìn qua đầy yếu ớt này như một món đồ chơi bị người khác vứt bỏ , hoàn toàn không trông cậy vào việc cậu thật sự có thể giết An Tố. Nhưng qua từng ngày tiếp xúc, Vương Diệc Bạch lại kinh ngạc phát hiện, Lục Chí Dao này…… Kì thực không đơn giản.
Hoàn toàn không điêu ngoa hay tùy hứng như trong lời đồn, cảm giác mà Lục Chí Dao đem lại cho hắn giống như một người thợ săn kinh nghiệm đầy mình, bình tĩnh, đạm mạc, đối với tất cả sự vật xung quanh đều có sức phán đoán đáng kinh ngạc.
Giống như ngay lúc này ——
Đường Khả Tri căn bản không quay đầu lại, thuận tay bắt được quả táo mà Vương Diệc Bạch ném tới, sau đó động tác tự nhiên nhét vào miệng mình.
“Chuẩn bị thế nào rồi?” Vương Diệc Bạch ngồi bên cạnh Đường Khả Tri, nhìn cậu lấy một ít đồ vật nhỏ không biết tìm từ đâu tới nhét vào ba lô của mình: “Cậu mang theo nhiều bánh nén khô như vậy làm gì?”
“Tôi giết An Tố xong sẽ không trở lại.” Đường Khả Tri ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn Vương Diệc Bạch, trong miệng còn đang nhai táo, động tác nhai nuốt cũng không cản trở cậu nói chuyện: “Cảm ơn sự trợ giúp của anh.”
“Khách khí rồi.” Vương Diệc Bạch nghe được Đường Khả Tri bảo sẽ không trở về, cũng không lộ ra cảm xúc kinh ngạc gì, hắn dừng lại trong chốc lát, dùng một loại ngữ khí trêu đùa nói: “Ây, tôi nói này, đừng đi giết An Tố nữa, hay là ở lại làm tình nhân của tôi đi?”
“……” Động tác thu dọn của Đường Khả Tri chợt ngừng, sau đó dùng một loại ngữ khí bình tĩnh làm Vương Diệc Bạch khó chịu, nói: “Câu nói đùa này chẳng vui tí nào.”
“À.” Vương Diệc Bạch đột nhiên có chút xấu hổ —— hắn cũng không biết vì sao mình lại nói ra câu vừa nãy, chưa kịp suy nghĩ kĩ đã buột miệng thốt ra.
“Tất nhiên, anh rất tốt, thật đó.” Đường Khả Tri bỗng nhiên thay đổi biểu cảm nghiêm túc, an ủi —— Quên mất hiện giờ hắn là người lãnh đạo của mình.
“……” Vương Diệc Bạch nhếch nhếch khóe miệng, sự quái dị này, ngữ điệu nghiêm túc đứng đắn như thế, nhưng hắn hoàn toàn không có cảm giác được an ủi……
“Ý của tôi là…… Tôi không chấp nhận anh cũng không phải vì anh không tốt, mà là bởi vì chúng ta không phù hợp…… Tôi không xứng với anh, thật đấy.” Đường Khả Tri nhìn sắc mặt Vương Diệc Bạch thay đổi, còn tưởng rằng là vì bị mình từ chối, vội vàng giải thích: “Anh phải tin rằng anh là người rất có mị lực!”
“……” Vương Diệc Bạch nhìn quả táo trên tay, có chút cảm giác ăn không vào, hắn lại nhìn loại ánh mắt vô cùng chân thành của Đường Khả Tri, một chữ cũng không nói nên lời.
“Tôi đi trước.” Trầm mặc một hồi lâu, thật sự chịu không nổi sự xấu hổ giữa hai người, Vương Diệc Bạch xoay người rời đi, kiên quyết không cho Đường Khả Tri cơ hội mở miệng một lần nào nữa.
“……” Đường Khả Tri trong miệng ngậm táo, cứ như vậy im lặng nhìn Vương Diệc Bạch đi xa, kì thật cậu còn muốn nói thêm gì đó để giảm bớt xấu hổ, nhưng thấy biểu cảm cậu làm ơn đừng nói nữa của Vương Diệc Bạch, liền ngậm miệng lại……
“Ôi, loại chuyện tình cảm này, không thể nào miễn cưỡng được mà.” Đường Khả Tri tuy rằng nói như thế, khóe miệng lại nhếch lên một nụ cười xấu xa —— Nhưng mà nhìn dáng vẻ ăn phải quả đắng của Vương Diệc Bạch, cũng rất thú vị.
Bên này Đường Khả Tri thu dọn tốt hành lí của mình, bên kia hôn lễ của An Tố cũng đang chuẩn bị tốt đẹp.
Là người khống chế “tầng trên” của khu an toàn, mối quan hệ hữu nghị này được hầu hết mọi người xem trọng, quân bộ Cố gia và thương nhân lớn nhất An gia, nếu hai thế lực này liên hôn, lập tức có thể xóa bỏ được sự phân cách của khu an toàn.
Đương nhiên, cái “hầu hết mọi người” này hiển nhiên không bao gồm Đường Khả Tri và Vương Diệc Bạch.
Họ chính là vật hi sinh của quan hệ hữu nghị này, một người lại sắp bị loại quan hệ hữu nghị đó cướp đi phần lớn lợi ích, vì vậy…… Chỉ có cùng loại lợi ích, mới có ngôn ngữ tương đồng.
“Phát biểu tâm trạng hiện tại của cậu đi?” Vương Diệc Bạch mặc một bộ tây trang màu đen, có vẻ anh tuấn dị thường, tay phải nâng khuôn mặt than của người nào đó, ngữ khí nhẹ nhàng không che dấu tâm trạng vui sướng.
“…… Cũng không tệ.” Đường Khả Tri mặt không biểu cảm liếc Vương Diệc Bạch: “Thực ra tôi giả làm bảo an cũng có thể vào đây.”
“Ai nói.” Vương Diệc Bạch vẻ mặt đương nhiên: “Giả làm bảo vệ chắc chắn không thể cùng tôi đi vào, thế thì không thể nào hành động được.”
“Ha ha.” Đường Khả Tri vẫn giữ nguyên khuôn mặt không biểu cảm —— cậu đã biết trước tên Vương Diệc Bạch này thù dai, nhưng lại không nghĩ tới tên này lại có thể thù dai đến mức độ này!!! Đường Khả Tri ơi Đường Khả Tri, không nghĩ tới bản thân mày tới nước này ngay cả khí tiết tuổi già cũng không giữ được…… Bộ váy dài này, đôi hoa tai này……
“Em thật đẹp, cưng à.” Ngữ khí Vương Diệc Bạch thâm tình mà trịnh trọng, tựa như đang nói với người yêu.
“……” Đường Khả Tri không đôi co vô nghĩa với Vương Diệc Bạch, cậu trực tiếp dùng hành động của mình để biểu thị sự bất mãn —— dùng sức nhéo mạnh lên eo Vương Diệc Bạch.
Cũng may sức kiềm chế của Vương Diệc Bạch vượt xa người bình thường, dù bị Đường Khả Tri nhéo mạnh vẫn có thể tiếp tục duy trì vẻ mặt mỉm cười.
“Tôi nghiêm túc đó, cậu nhìn qua quả thật không tồi.” Vương Diệc Bạch cười nói.
Thực ra để Đường Khả Tri mặc nữ trang chỉ là một trò chơi khăm của Vương Diệc Bạch mà thôi—— Chỉ cần ngụy trang để đến gần An Tố mà thôi, hắn tưởng tượng đến bộ dáng mặc nữ trang của Đường Khả Tri, lại không nghĩ tới sau khi trang điểm một cách nghiêm túc, Vương Diệc Bạch lại không thể không thừa nhận, Đường Khả Tri thực sự rất đẹp.
Thân thể thiếu niên còn chưa phát dục hoàn toàn, cũng không có khí chất thành thục thuộc về đàn ông trưởng thành, sau khi mặc một bộ váy dài màu đen, không những không có cảm giác gì kì lạ, ngược lại còn mang một vẻ đẹp trung tính.
Làn da trắng nõn và cặp lông mi dài làm gương mặt tăng thêm vài phần tinh xảo, phối hợp với khí chất đạm mạc của Đường Khả Tri —— Nhìn thế nào cũng là mỹ nữ có khí chất đặc biệt làm người ta khó có thể rời mắt.
Đường Khả Tri hiển nhiên sẽ không dễ dàng thuận theo trò chơi khăm của Vương Diệc Bạch, vì thế giữa hai người đã tiến hành một cuộc biện luận dài 30 phút, từ việc hóa trang thành như vậy rốt cuộc có ích lợi gì, rốt cuộc có cần thiết hay không, các loại thói quen của An Tố rồi đến tính nhân văn địa lí, phong tục tập quán của thế giới này, tiến hành một cuộc thảo luận toàn diện.
Kết quả cực kì bất hạnh, Đường Khả Tri bại trận.
Cái giá của việc thua cuộc cực kì lớn, khí tiết tuổi già khó giữ được cuối cùng bị người ta bắt mặc vào một bộ nữ trang, thậm chí còn phải đeo hoa tai, bị người đàn ông tươi cười xán lạn bên cạnh dắt tay, tiến vào lễ đường —— À không, là tiến vào lễ đường dành cho hôn lễ của An Tố.
Cái giá của việc thua cuộc cực kì lớn, khí tiết tuổi già khó giữ được cuối cùng bị người ta bắt mặc vào một bộ nữ trang, thậm chí còn phải đeo hoa tai, bị người đàn ông tươi cười xán lạn bên cạnh dắt tay, tiến vào lễ đường —— À không, là tiến vào lễ đường dành cho hôn lễ của An Tố.
Đường Khả Tri ăn phải quả đắng như vậy hiển nhiên tâm tình cũng chẳng tốt đẹp gì, từ một khắc ra khỏi cửa trở đi liền bắt đầu bảo trì dáng vẻ mặt không biểu cảm, mặc kệ Vương Diệc Bạch nói cái gì cũng không thèm phản ứng lại.
Vương Diệc Bạch hoàn toàn không để bụng phản ứng của Đường Khả Tri, lễ phép chào hỏi với những người xung quanh, khuôn mặt hiếm khi có biểu cảm thường ngày treo lên nụ cười từ đầu tới cuối.
Đường Khả Tri rất dễ dàng được Vương Diệc Bạch mang vào.
Bảo vệ cổng và bảo an hiển nhiên không cảm thấy cô gái xinh đẹp này có uy hiếp gì, cũng không đặc biệt kiểm tra đã dễ dàng cho vào, trái lại Vương Diệc Bạch lại bị điều tra kĩ càng.
Rõ ràng, An Tố cảm thấy vị đối thủ cạnh tranh này sẽ không dễ dàng cho phép cuộc liên hôn này tiến hành thuận lợi.
Sự thật chứng minh, An Tố không sai.
Nếu như Đường Khả Tri không xuất hiện, Vương Diệc Bạch cũng sẽ sử dụng thủ đoạn khác để ngăn cản cuộc liên hôn này, hắn tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn đối thủ vốn có thế lực ngang với mình đột nhiên vượt qua mình.
“Hôn lễ sắp bắt đầu rồi, không có gì muốn nói à?” Vương Diệc Bạch cúi đầu, nhẹ nhàng hỏi một câu bên tai Đường Khả Tri.
“Tôi nên nói cái gì đây?” Đường Khả Tri rất bình tĩnh, bình tĩnh tựa như cậu không phải là người sắp sửa tiến hành một cuộc ám sát.
“Ví dụ như…… Cậu có hận người tình đã vứt bỏ cậu này hay không?” Vương Diệc Bạch hiển nhiên không có ý tốt gì.
“Không hận.” Đường Khả Tri cũng không trốn tránh vấn đề này, ngược lại dùng một loại ánh mắt lộ vẻ kỳ quái nhìn Vương Diệc Bạch, nhẹ giọng nói: “Vì sao tôi phải hận hắn?”
Đối với cậu hiện giờ, An Tố chẳng qua chỉ là một người xa lạ mà thôi, cái gì mà hận hay không hận, cậu căn bản lười lãng phí sức lực.

Đăng nhận xét
0 Nhận xét