Edit | Beta: Mạc

Chương 7

Vương Diệc Bạch không có được đáp án mình muốn, cũng không nhìn ra một chút manh mối nào từ vẻ mặt của Đường Khả Tri, hắn hoàn toàn không tin Đường Khả Tri không hận An Tố nhưng cũng không thể cảm nhận được dù chỉ là một chút oán hận từ trên người Đường Khả Tri. Cuối cùng Vương Diệc Bạch đưa ra một kết luận mà hắn không thích thú lắm — tâm cơ của tên nhãi “Lục Chí Dao” này sâu hơn hắn tưởng nhiều lắm. Ngay cả cừu hận lớn đến như vậy lại có thể bình tĩnh áp chế dưới đáy lòng mà không lộ ra một chút sơ hở nào, Vương Diệc Bạch nghĩ, loại chuyện này ngay cả bản thân hắn cũng chưa chắc đã làm được.

Hôn lễ của An Tố và Cố Nhã Mạn rất long trọng, cho dù ở thời đại mạt thế khuyết thiếu vật tư vẫn có thể từ đó mà cảm nhận được hai chữ “xa hoa” .

Thức ăn tươi mới nhất và phục sức hoa lệ nhất, tất cả như đang phô bày rõ rệt sự hợp tác của hai thế lực lớn.

Nhưng bây giờ Đường Khả Tri hoàn toàn không quan tâm việc này, cậu tránh ở một góc gặm đồ ăn, nhìn Vương Diệc Bạch đang cười nói cùng những ông lớn “cao tầng”, đột nhiên sinh ra xúc động muốn đem toàn bộ thức ăn ở đây đóng gói mang đi…… Nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ, Đường Khả Tri cuối cùng cũng rưng rưng nước mắt nhịn xuống loại xúc động này —— nếu cậu thật sự làm như vậy, sợ là Vương Diệc Bạch sẽ không do dự bóp chết cậu.

Thời điểm hai nhân vật chính của hôn lễ xuất hiện, toàn bộ đại sảnh đều sôi trào.
Đường Khả Tri vẫn đang ăn bánh kem đến phồng quai hàm, ngẩng đầu liếc mắt về phía cô dâu trong trang phục đẹp đẽ quý giá đứng ở trung tâm đại sảnh, không hiểu vì sao đột nhiên khó chịu.

“Đừng ghen tị chứ, tôi thấy cậu còn đẹp hơn cô ta nhiều.” Vương Diệc Bạch không biết khi nào xuất hiện bên cạnh Đường Khả Tri, hắn nhìn hai má Đường Khả Tri phồng lên như con sóc nhỏ, không nhịn được vươn tay chọc chọc lên mặt cậu.

“……” Đường Khả Tri rất muốn nói một câu, chọc chọc em gái anh, nhưng trong miệng chất đầy bánh kem, lại không tiện mở miệng, chỉ có thể nghiêng mặt né tránh cánh tay Vương Diệc Bạch lại lần nữa duỗi ra.

“Có tính toán gì không?” Vương Diệc Bạch chọc hụt lần thứ hai tiếc nuối thở dài, hắn nhìn thoáng qua cô dâu đang xã giao ở chính giữa đại sảnh, cười nói: “An Tố cũng thật là, để vợ mình xuất đầu lộ diện, bản thân lại không biết chạy đi nơi nào.”

Kết quả vừa dứt lời, bên trong đại sảnh đột nhiên bắt đầu ồn ào, Đường Khả Tri và Vương Diệc Bạch đồng loạt chạy qua, nhìn thấy An Tố mặc một bộ âu phục màu đen.

Đây là lần đầu tiên Đường Khả Tri thật sự nhìn thấy An Tố.

Người đàn ông trong trí nhớ Lục Chí Dao và người đàn ông trước mắt này có gì đó không hoàn toàn giống nhau, Đường Khả Tri nhìn chằm chằm An Tố một hồi lâu, mới quay đầu tiếp tục ăn thức ăn của mình.

Vương Diệc Bạch vẫn luôn quan sát phản ứng của Đường Khả Tri, hắn vốn dĩ cho rằng thời điểm Đường Khả Tri nhìn thấy An Tố sẽ có một ít biểu hiện khác thường, lại không nghĩ rằng người này vậy mà vẫn duy trì vẻ mặt không biểu cảm, thậm chí lại bắt đầu ăn xong một cái bánh tart trứng. Chẳng lẽ An Tố ở trong lòng cậu ta đã thật sự không còn bất cứ địa vị hay ý nghĩa tồn tại gì sao?

Khóe miệng Vương Diệc Bạch hơi hơi cong lên —— hắn tuyệt đối sẽ không tin đáp án này, nguyên nhân rất đơn giản, nếu như Đường Khả Tri thật sự không để tâm đến An Tố, vậy cậu ta cần gì phải tốn công đến đây ám sát hắn?

“Mấy thứ này ăn ngon đến vậy à?” Vương Diệc Bạch trầm mặc trong chốc lát, vẫn là không nhịn được, nhìn dáng vẻ như quỷ chết đói đầu thai của Đường Khả Tri, nhíu mày nói.

“Ăn on.” Đường Khả Tri nói một câu mơ hồ không rõ —— cậu thật sự đã lâu không ăn được loại đồ ăn ngon như thế này, ở thế giới trước đây tất nhiên chẳng mơ tới nổi, mà ngay cả khi sống lại dưới thân thể Lục Chí Dao, thứ cậu ăn nhiều nhất cũng chỉ là lương khô không có mùi vị gì.

“……” Nhìn dáng vẻ thành khẩn của Đường Khả Tri, Vương Diệc Bạch trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì, đành phải quay đầu đem lực chú ý hướng về phía An Tố trong đại sảnh.

“Ai, đúng thật là cặn bã.” Đường Khả Tri lại ăn thêm một lúc nữa, mới dừng động tác lại, miệng vẫn còn nhai, không có chút hình tượng nào nói: “Nhớ trước đây tôi yêu hắn cỡ nào.”
“Cậu yêu hắn?” Ánh mắt Vương Diệc Bạch có chút quái dị.

“Vô nghĩa.” Đường Khả Tri có được ký ức của Lục Chí Dao nói mà không hề có áp lực tâm lý, cậu biết rõ ràng Lục Chí Dao thật sự rất yêu An Tố, hơn nữa còn xem hắn là người quan trọng nhất trong cuộc đời mình, lại không nghĩ rằng……

“Tình yêu ở thế giới này từ trước đến nay đều rẻ mạt như thế.” Vương Diệc Bạch cười cười, căn bản chẳng chừa cho Đường Khả Tri một chút mặt mũi: “Cậu phải nên hiểu rõ đi.”

“Tôi biết rất rõ.” Vết thương do bọn người đó ban tặng cho thân thể này vẫn còn đang đau âm ỉ, Đường Khả Tri không để ý Vương Diệc Bạch độc miệng, cậu biết những lời này tuy rằng khó nghe, nhưng lại là lời nói thật lòng.

Ở thế giới như thế này, tình yêu là cái quái gì chứ? Cho dù là người yêu vẫn luôn thân mật khắng khít, chỉ cần có bất đồng về lợi ích là có thể dùng thủ đoạn độc ác nhất thủ tiêu đối phương. Tình yêu hay tính người, chẳng qua chỉ là thứ chọc cười kẻ khác.

“Cậu chuẩn bị tốt rồi chứ.” Vương Diệc Bạch nhìn An Tố trong chốc lát, nói: “Chỉ có thể duy trì trong thời gian ba phút.”

“Ổn rồi.” Đường Khả Tri nghĩ nghĩ: “Lát nữa đừng quên yểm trợ tôi.”

“Đương nhiên.” Vương Diệc Bạch thản nhiên đồng ý.

Vương Diệc Bạch và Đường Khả Tri đứng ở một góc trò chuyện, không hề biết rằng còn có người chú ý tới họ.

“Vương thiếu, đã lâu không gặp, gần đây anh vẫn khỏe chứ?” Giọng nói của An Tố mang lại cho Đường Khả Tri cảm giác bực bội lạ thường, cậu bất động thanh sắc nhìn người đàn ông mặc tây trang đen trước mắt, có lẽ vì bị Lục Chí Dao ảnh hưởng, trong lòng cảm thấy cực kì không thoải mái.

“Ồ, An thiếu, chúc mừng chúc mừng, có thể cưới được người vợ đẹp như vậy, anh thật là có phúc.” Vương Diệc Bạch tiến lên một bước chặn ánh mắt hướng về phía Đường Khả Tri của An Tố, nói: “Nhờ phúc của An Thiếu, vận may gần đây của tôi cũng không tệ lắm.”
“Cô gái này là....” An Tố đột nhiên nói.

“À, cô ấy là em gái họ xa của tôi, tương đối dễ ngại ngùng, không thích nói chuyện.” 

Vương Diệc Bạch rất thản nhiên: “Nhưng hôm nay dù gì cũng là ngày cưới của anh, nói về người phụ nữ khác sau lưng cô dâu thì không tiện lắm đâu nhỉ?”

Ánh mắt An Tố lại nhìn về phía Đường Khả Tri một lát, im lặng không nói.

Vương Diệc Bạch lại cười, nhưng lần này nụ cười của hắn còn mang theo một ý nghĩ khác, nhìn An Tố đứng trước mặt mình, Vương Diệc Bạch không thể không cảm thán —— đây là ông trời muốn An Tố chết.

“Đã đến giờ rồi.” Vương Diệc Bạch đột ngột cất tiếng, nhanh chóng liếc mắt một cái về phía Đường Khả Tri.

Đến khi An Tố đứng trước mặt Vương Diệc Bạch nhận ra có điều gì đó không thích hợp, cũng đã quá muộn.

Ngay tại thời điểm toàn bộ ánh đèn tối đen, cả đại sảnh đều bị tiếng thét chói tai bao vây lại, Đường Khả Tri tiến lên một bước, trực tiếp cầm bả vai An Tố, phát động sức mạnh linh hồn.

Sức mạnh linh hồn màu vàng kim nhanh chóng từ bả vai An Tố hướng thẳng về phía đại não, kỳ lạ là, Đường Khả Tri không hề cảm thấy bất kì sự kháng cự nào —— giống như… linh hồn người này đã chẳng hề tồn tại.

Có gì đó không đúng lắm, Đường Khả Tri nhíu mày, còn muốn tìm kiếm một phen, lại phát hiện ánh đèn đã sáng lên lần nữa, rơi vào đường cùng đành phải buông vai An Tố.

Cậu vốn dĩ cho rằng nhân viên an ninh sẽ gấp gáp lo lắng kiểm tra phòng vệ, nhưng khi ánh đèn sáng lên, toàn bộ nhân viên an ninh đều tỏ vẻ như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

“Tôi đi trước đây.” An Tố ngẩng đầu nhìn đồng hồ, không lộ ra bất cứ một điểm khác thường nào, nói xong câu đó liền xoay người đi về hướng Cố Nhã Mạn ở chính giữa đại sảnh .

“…… Thành công rồi sao?” Vương Diệc Bạch nhỏ giọng hỏi.

“Thành công…… Chỉ là……” Đường Khả Tri nhíu nhíu mày: “Tôi cảm giác có chỗ nào đó không đúng lắm.”

Vương Diệc Bạch liếc mắt nhìn Đường Khả Tri: “Xảy ra vấn đề gì?”

“…… Hắn…… Không có bất cứ sự chống cự nào đối với sự xâm nhập của tôi.” Đường Khả Tri suy nghĩ thật lâu, vẫn không đưa ra được kết luận, đành phải thở dài: “Thôi vậy, thuận theo tự nhiên đi.”

“……” Vương Diệc Bạch tuy rằng bất mãn nhưng cũng chỉ có thể tạm thời bỏ qua chuyện này.

Hôn lễ thuận lợi tiến hành, vài phút mất điện vừa rồi chỉ như sự cố ngoài ý muốn nho nhỏ.
Đường Khả Tri đứng bên cạnh Vương Diệc Bạch, nhìn hai người trước mắt cùng đeo nhẫn cho nhau rồi trao nhau nụ hôn dịu dàng, biểu cảm bình tĩnh như hồ nước không gợn sóng.

Lục Chí Dao, người cậu yêu nhất sau khi hại chết cậu lại thong dong kết hôn cùng người khác. Có phải cậu rất khổ sở không? Đường Khả Tri duỗi tay ôm kín ngực, cảm nhận sự đau đớn kịch liệt từ sâu trong tâm khảm

“Cậu không thoải mái à?” Vương Diệc Bạch chú ý tới sự khác lạ của Đường Khả Tri.
“Không sao.” Đường Khả Tri lắc lắc đầu: “Không có việc gì.”

“À.” Vương Diệc Bạch cũng không tiếp tục hỏi nhiều.

Sau đó cũng không phát sinh việc gì ngoài ý muốn, cô dâu chú rể tuyên thệ, tiếp đãi khách khứa rồi tiến vào động phòng. Thời điểm Đường Khả Tri rời đi cùng Vương Diệc Bạch lại ma xui quỷ khiến liếc mắt nhìn về phía sau, chỉ một cái liếc mắt này lại làm cậu đổ mồ hôi lạnh.

Chỉ thấy An Tố vốn đang chào hỏi tiếp khách lại ngay lúc này dùng một loại ánh mắt kì lạ nhìn về phía Đường Khả Tri đang rời đi, ánh mắt kia phức tạp vô cùng, Đường Khả Tri thậm chí hoàn toàn không rõ bên trong đó hàm chứa những gì.

Đường Khả Tri không dám ở lâu, vội vàng đi theo Vương Diệc Bạch tới ngoài cửa, đến khi ngồi xuống xe mới lau những giọt mồ hôi lạnh ứa ra trên trán.

“An Tố…… Có vấn đề.” Đường Khả Tri suy nghĩ kĩ càng, nói ra tình cảnh mình vừa thấy: “Vừa rồi hắn vẫn luôn nhìn tôi.”

“Thật sao?” Vương Diệc Bạch cũng cảm thấy lạ thường: “Khi nào tinh thần lực của cậu có tác dụng?”

“Đêm nay.” Đường Khả Tri cắn răng.

“Vậy thì cứ đợi xem tình huống ngày mai.” Vương Diệc Bạch trầm ngâm một lát: “Yên tâm, không lộ ra nhược điểm trước mặt hắn, lại có tôi che chở, hắn sẽ không động đến cậu được đâu.”

“…… Ừ.” Cũng chỉ có thể như vậy, Đường Khả Tri ngăn chặn bất an dâng lên trong lòng, đáp.

Thật sự có chỗ nào không đúng không? Cảm giác vừa nãy tựa hồ chỉ là ảo giác của Vương Diệc Bạch và Đường Khả Tri, bởi vì ngay sáng ngày hôm sau Vương Diệc Bạch đã có được tin tức từ nội gián —— Tối hôm qua, vào đúng đêm tân hôn, An Tố sau khi giết chết vợ mới cưới Cố Nhã Mạn, đã tự sát bằng súng.